Là cô không để tâm sao?
Cũng… không sai.
Trước đây cô đúng là chưa thật sự nghiêm túc, nhưng mấy ngày nay cô đã bỏ ra đủ 100% nỗ lực rồi mà.
Thậm chí, cô còn nỗ lực đến mức vào tận đồn cảnh sát.
Cô không chỉ đi tìm việc, mà còn từng thử khởi nghiệp nữa.
Tàn nhẫn là ở chỗ, chính thế giới này đã không chấp nhận cô.
Tần Thanh lẩm bẩm: “Con không ăn à?” Chưa kể, trong túi cô lúc này chỉ còn đúng 200 tệ.
Chậc... Trên đời thật sự có mẹ ruột nào lại nói thẳng như thế với con gái mình sao?
Nói ra sợ dọa mọi người, chứ cô còn từng giúp cảnh sát bắt tội phạm truy nã cơ đấy, nhưng cuối cùng cô vẫn không buồn giải thích làm gì.
Sau khi kiên quyết phát biểu xong, hai người họ liền cùng nhau về phòng, không buồn đoái hoài gì đến cô nữa. Có lẽ, sợ bản thân mềm lòng chăng?
Sáng sớm hôm sau, Tần Thanh kéo vali cùng chú chó nhỏ ra khỏi nhà, chẳng hiểu sao mọi thứ lại thành ra thế này. Thế giới này thay đổi quá nhanh, rõ ràng cô là con một trong nhà mà, cớ sao lại thành ra phải dọn ra ở riêng?
Ra đường ở, không còn là một tính từ, mà thật sự là một thực tế đáng sợ.
Đối với cô, người chỉ còn lại 200 tệ trong túi, ra đường ở chính là hiện thực đang diễn ra từng phút.
Hay là, cô tìm thử nhà họ hàng nào đó để ở nhờ một thời gian?
Điện thoại rung lên, báo tin nhắn đến từ bà Vương.
[Đừng nghĩ đến việc đến nhà họ hàng, mẹ đã dặn dò hết rồi. Họ sẽ không cho con ở nhờ đâu.]
Có cần phải tâm linh tương thông đến mức này không?
Ngay sau đó là một tin nhắn từ đồng chí Tần.
[Chăm sóc Mộc Mộc cho tốt, bây giờ trên đường có nhiều kẻ trộm chó lắm.]
Ba rốt cuộc có quan tâm gì đến sự sống chết của con gái mình không vậy?
Cất điện thoại, Tần Thanh cũng không thể thật sự đứng mãi ngoài đường, như vậy quá thê thảm. Cô kéo vali từ đầu phố tới cuối phố, sau khi dò hỏi so sánh giá ba nơi, cuối cùng cô chọn một khách sạn nhỏ cho phép mang thú cưng, chi hết 188 tệ để đặt phòng – ít nhất cũng giữ được hành lý. Khách sạn vẫn chưa đến giờ nhận phòng, họ chỉ nhận hành lý, còn cô thì phải chờ tới chiều mới được vào ở.
Còn chuyện thuê nhà? Lấy đâu ra tiền mà thuê, ngay cả tối mai ở đâu cô còn chưa biết. Giờ có nên tìm Hà Hứa đòi lại tiền đã cho mượn không? Bạn chết chứ mình thì chưa chết được.
Nếu nhất định phải có người ngủ ngoài đường, thì tuyệt đối không thể là cô – một cô gái đã bao lần giúp đỡ người khác rồi.
Cùng lắm thì trả lại 1.000 cũng được mà. Hiện cô còn nghèo hơn cả Hà Hứa, lại còn phải nuôi chó nữa.
Đang băn khoăn thì nhận được tin nhắn của Hà Hứa.
[Hà Hứa: Đại sư, ngài đúng là quý nhân của tôi. Ngài đoán xem, tối qua tôi về thì thấy có video của Đậu Hà Lan giới thiệu chương trình mới "Xưởng Mơ Hài Kịch”, tôi liền đăng ký luôn.]
Tần Thanh trả lời bằng một dấu hỏi chấm, chẳng hiểu điểm then chốt là gì.
[Hà Hứa: Video Đậu Hà Lan đấy! Các chương trình tạp kỹ tự sản xuất của Video Đậu Hà Lan đều hot kinh khủng, lần này cuối cùng họ cũng làm một chương trình liên quan đến biểu diễn. Tôi đã nói chuyện này với bạn tôi, cậu ấy cũng rất phấn khích, hai chúng tôi chuẩn bị một tiết mục để đi phỏng vấn vòng loại, tôi đã mua vé máy bay cho cậu ấy qua đây ngay trong đêm, may mà có tiền đại sư cho tôi mượn, nếu không chúng tôi cũng không biết phải làm sao.]
Tần Thanh chẳng thấy hào hứng cho lắm, anh ta cũng từng đăng ký không ít chương trình tạp kỹ rồi mà. Dù là Video Đậu Hà Lan cũng đâu chắc đã thành công.
Nhưng cô là người biết lắng nghe, không dội nước lạnh vào người khác.
Tần Thanh thăm dò hỏi: "Tiền của anh còn đủ không?"
[Hà Hứa: Đủ đủ, đại sư không cần cho tôi mượn thêm tiền đâu.]
Không đâu, bản thân đại sư còn chẳng có tiền, anh nghĩ xa quá rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
