Trong lòng Giản Miêu Miêu khẽ thở phào một hơi, thiếu là tốt rồi , thiếu nghĩa là mục đích cô đến thế giới này có thể thực hiện được.
"Cô Giản có vật tư sao?"
Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, Giản Miêu Miêu cứng người lại, lúc này mới phát hiện Lục Cảnh Tranh không biết đã đi đến bên cạnh cô từ lúc nào, cách cô chỉ khoảng nửa cánh tay.
Vì khoảng cách quá gần, cô thậm chí ngửi thấy mùi khói súng hơi nồng gắt trên người anh.
Anh nhìn cô, sắc mặt bình tĩnh, ánh mắt sâu thẳm, không nhìn ra chút gì khác thường.
Giản Miêu Miêu gật đầu.
"Đã cô Giản hỏi ra vấn đề này, chắc hẳn vật tư không ít, vậy cô có hứng thú giao dịch với chúng tôi không? Hoặc là gia nhập tổ chức dị năng giả của quân đội chúng tôi?"
Lục Cảnh Tranh khẽ mỉm cười, cố gắng thuyết phục cô gia nhập: "Đãi ngộ ưu hậu, không hạn chế tự do, không cưỡng chế chấp hành nhiệm vụ, mỗi tháng chỉ cần hoàn thành số lượng nhiệm vụ định mức là được."
Yêu cầu này không thể không nói là rất rộng rãi, quả thực không giống tác phong của quân đội, đổi lại là người bản địa chắc chắn sẽ đồng ý ngay lập tức, vì đãi ngộ quá tốt.
Nhưng Giản Miêu Miêu không phải người bản địa, mục đích cô đến thế giới này là để kiếm tiền tài và giá trị công đức, việc gia nhập tổ chức dị năng giả của quân đội đối với cô không có chút sức hấp dẫn nào.
Lục Cảnh Tranh gật đầu, dặn dò mấy người Văn Du ở bên cạnh: "Mấy cậu dẫn người lục soát hết các toà nhà thương mại và khu dân cư quanh đây một lượt, xem có người sống sót nào không."
Mấy người vâng dạ, xoay người trở về đội ngũ phân công nhân lực đi chấp hành nhiệm vụ.
Đội ngũ của họ khá đông người, chia thành mấy đội nhỏ đi về các hướng khác nhau, số còn lại thì tìm kiếm ở gần, tiện thể đào tinh hạch.
Lục Cảnh Tranh cũng không rảnh rỗi, anh rút con dao găm mang theo bên người, khom lưng moi ra một viên tinh hạch màu xanh non từ trong đầu con tang thi khuyển bên chân Giản Miêu Miêu.
Tinh hạch của tang thi thú và tang thi có hình dạng gần giống nhau, đều là hình thoi, màu sắc phân chia theo cấp bậc và thuộc tính, tinh hạch cấp một thấp nhất là màu trong suốt không thuộc tính, dị năng giả hệ nào cũng có thể dùng được.
Đến cấp hai, thuộc tính và màu sắc liền hiện ra, dị năng giả cần tinh hạch thuộc tính tương ứng để nâng cao thực lực, màu sắc tinh hạch cũng bắt đầu chuyển từ nhạt sang đậm.
Viên tinh hạch màu xanh non mà Lục Cảnh Tranh moi ra này là thuộc tính mộc, đã từ cấp hai tiến vào cấp ba.
Sinh vật tang thi hoá ở cấp bậc này sức chiến đấu thực sự không yếu, cho dù là người có kinh nghiệm tác chiến phong phú cũng chưa chắc đã giải quyết được, vậy mà Giản Miêu Miêu lại nhẹ nhàng giải quyết xong.
Không chỉ vậy, anh nhìn qua một chút, xung quanh đây sinh vật tang thi hoá cấp hai còn khá nhiều, sức chiến đấu của cô gái này thật sự rất mạnh.
Lấy bình nước rửa sạch tinh hạch, Lục Cảnh Tranh đưa viên tinh hạch tới.
"Theo quy định, ai giết sinh vật tang thi hoá thì tinh hạch sẽ thuộc về người đó."
Thấy Giản Miêu Miêu không nhận, anh giải thích: "Giản tiểu thư, toàn bộ sinh vật tang thi hoá ở khu này đều do cô giải quyết, tinh hạch vốn dĩ nên thuộc về cô.
Giản Miêu Miêu im lặng nhận lấy tinh hạch cảm nhận một chút, rồi lại đưa tinh hạch qua: "Tinh hạch tôi không cần, đổi đồ với các anh được không?"
Nói thật, cô không phải dị năng giả, tinh hạch đưa cho cô cũng vô dụng, hơn nữa, cô có thể cảm nhận được bên trong tinh hạch có rất nhiều thứ không tốt.
Trước khi không có cách nào loại bỏ những thứ không tốt này, tinh hạch cô không thể mang về, càng không thể cho tam ca dùng.
Hấp tấp mang về có thể sẽ khiến thế giới của cô cũng biến thành mạt thế, như vậy thì đừng nói đến giá trị công đức, cô còn mất mạng.
Vậy tạo nghiệp quá lớn.
Vẫn là những thứ dung tục như vàng bạc hợp ý cô hơn.
Lục Cảnh Tranh ánh mắt nhuốm ý cười:
"Không giấu Giản tiểu thư, chúng tôi đang rất thiếu tinh hạch, cô bằng lòng nhường những tinh hạch này cho chúng tôi, tôi vô cùng cảm kích.
Không biết Giản tiểu thư muốn dùng những tinh hạch này để đổi lấy thứ gì?"
Trong lúc nói chuyện, anh lại moi ra thêm mãy viên tinh hạch, đủ màu đỏ lục lam tím các loại, cho dù có dính bẩn, những tinh hạch này dưới ánh nắng vẫn rực rỡ đến cực điểm, màu sắc và ánh sáng khúc xạ ra phải gọi là kinh diễm.
Giản Miêu Miêu thật sự thèm thuồng, những tinh hạch này quá đẹp.
Tiếc là, không thể lấy.
Nhưng không vội, đợi cô có giá trị công đức rồi, sẽ có năng lực trừ bỏ những thứ không tốt đến từ dị thế giới trên mọi vật thể, rồi mang về thế giới của cô.
"Tôi muốn vàng.”
Cô ngồi xổm bên cạnh Lục Cảnh Tranh, vừa nhìn anh đào tinh hạch vừa nói, "Vật tư cũng lấy vàng để đổi."
Lục Cảnh Tranh chấn kinh rồi, vàng không thể phủ nhận vàng trước mạt thế rất có giá trị, nhưng vì mạt thế ập đến khiến thể chế sụp đổ nên vàng đã trở nên không đáng một xu, lấy tinh hạch và vật tư có thể cứu mạng người để đổi lấy mấy thứ này, chắc chắn không phải đang đùa chứ?
"Giản tiểu thư, cô có muốn suy nghĩ lại một chút không, vàng không đáng tiền đâu." Lục Cảnh Tranh nhắc nhở.
"Không cần suy nghĩ, tôi chỉ cần vàng." Giản Miêu Miêu đương nhiên biết mấy thứ này ở mạt thế không đáng tiền, đáng tiền thì cô đã không đến rồi.
Phải dùng chi phí rẻ nhất để kiếm được lợi nhuận gấp hàng trăm hàng nghìn lần, mới là một tay buôn đảo đạt chuẩn, thành công.
Thấy cô kiên trì, Lục Cảnh Tranh cũng không khuyên nhiều nữa, anh trầm giọng nói, "Nếu Giản tiểu thư đã kiên trì, vậy thì làm theo lời Cô nói."
Giản Miêu Miêu cười tủm tỉm gật đầu: "Được."
La la la la, có được vàng rồi cô sẽ có tiền mua rất nhiều vật tư!.
Lục Cảnh Tranh nheo mắt lại, "Giản tiểu thư định đổi thế nào?"
Giản Miêu Miêu ngẩn người, vấn đề này...
Nói thật thì cô cũng không rõ.
Theo tình hình cô cảm nhận được ở thế giới này, đã tiến vào mạt thế được nửa năm rồi, bộ máy nhà nước vẫn chưa hoàn toàn sụp đổ, nhưng cũng gần như vậy.
Vì giao thông và thông tin liên lạc bị hư hại, hiện tại quốc gia này lấy chính quyền căn cứ làm chủ, đều là cát cứ tự lực cánh sinh, gặp sự kiện trọng đại như thủy triều tang thi quy mô lớn chẳng hạn, các căn cứ ở gần nhau, đi lại thuận tiện sẽ giúp đỡ lẫn nhau hoặc liên thủ ứng phó thảm hoạ.
Mỗi căn cứ đều có cách quản lý khác nhau, việc trao đổi vật tư cũng không giống nhau, sau khi tiến vào thế giới này cô có thể cảm nhận được một số quy tắc cơ bản, nhưng cụ thể thì vẫn cần phải khảo sát thực địa.
Hơn nữa, khảo sát thực địa cũng chưa chắc đã khảo sát ra được thứ gì.
Gãi gãi đầu, cô nhìn về phía Lục Cảnh Tranh,
"Các anh đổi chác thế nào?"
"... Tôi không rõ."
Giản Miêu Miêu sững người, "Sao anh lại không rõ? Các anh không trao đổi vật tư à?"
"Có trao đổi, nhưng chúng tôi không dùng vàng để trao đổi, thật không dám giấu, tuy bây giờ bộ máy nhà nước đã tê liệt, nhưng vàng với tư cách là đồng tiền mạnh sau khi khôi phục trật tự đều đã được dự trữ lại."
Nói rồi, anh đề nghị, "Hay là thế này, cô nói trước ý của cô đi, nếu không khắt khe thì tôi sẽ tự quyết định đồng ý với cô, nếu khắt khe thì chúng ta về căn cứ tìm nhân viên chuyên nghiệp đến bàn với cô, cô thấy thế nào?"
Những lời này của anh khiến biểu cảm của Giản Miêu Miêu dịu đi đôi chút, cô nói, "Một cân lúa gạo lúa mì đổi một gam vàng, anh thấy có khả thi không?"
Vàng là tiên tệ thông dụng, không lo không bán được, châu báu kim cương thì khác, cô không phải người chuyên nghiệp không phân biệt được thật giả là một, thứ hai là châu báu kim cương mất giá rất nhiều, cũng không dễ bán như vàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)