“Lão đại, tình hình có chút không ổn.”
Mục Lâm vừa điều chỉnh góc máy bay không người lái vừa nhìn chằm chằm vào hình ảnh hiển thị trên màn hình máy tính, trầm giọng nói: “ Đám tang thi đang tụ tập về đường Kiến Quốc.”
“ Thăm dò xem bên đó là tình hình cụ thể gì.”
Giọng nói trầm thấp lạnh lùng vang lên, toát ra sự lạnh lẽo và bình tĩnh đầy chất thép máu.
“ Rõ!.”
Mục Lâm thành thạo điều khiển máy bay không người lái về phía đường Kiến Quốc , hai phút sau hình ảnh suất hiện trên màn hình máy tính khiến anh ta không nhịn được văng tục.
“ Cô bé lợi hại thật.”
“ Cô bé?”
“ Cô bé gì cơ!”
Theo tiếng nói vừa dứt, ba người ngồi ở ghế sau xúm lại nhìn về phía màn hình máy tính, liền trông thấy một cảnh tượng khiến họ trợn mắt há mốc mồm.
Vô số tang thi vỡ sọ chết không thể chết hơn chất đầy mặt đất , cô bé bị tang thi bao quanh không hề tỏ ra một chút sợ hãi hay hoảng loạn , mang khuôn mặt loli đáng yêu mà lại có trật tự giơ xẻng lên hạ xuống, rồi lại giơ lên mỗi lần giơ lên là đầu con tang thi nổ tung, sau đó trên mặt đất lại thêm một thi thể không đầu.
Văn Du sững người một chút, chần chừ nói:
“ Xẻng, Xẻng mà có lực sát thương mạnh đến vậy sao.”
Cảm giác còn dùng tốt hơn cả vũ khí nóng của bọn họ, cũng tốt hơn cả đao kiếm xiên trong vũ khí lạnh.
Lục Cảnh Tranh với đôi mắt đen chăm chú không chớp nhìn động tác của Giản Miêu Miêu trong màn hình nghe vậy thì cong môi lên: "Không phải xẻng có sức sát thương mạnh, mà là cô gái đó có sức mạnh vô cùng."
"Sao cô ấy lại chỉ có một mình vậy?" Tư Đồ tò mò hỏi.
"Ai mà biết được"
Mục Lâm thản nhiên nói, "Cô gái này thật lợi hại, chỉ bằng sức một mình mà kéo hết tang thi ở gần đó chạy về phía cô ấy, còn bình tĩnh ung dung không hề hoảng loạn mà biến bản thân thành một cái máy dẫn dụ tang thi sống."
"Số lượng tang thi quá nhiều, cứ tiếp tục theo nhịp độ này, cô gái này sẽ kiệt sức mà chết mất."
Văn Du đẩy gọng kính trên sống mũi, nhìn về phía Lục Cảnh Tranh, "Thủ lĩnh, chúng ta có nên qua giúp một tay không?"
“ Rõ.”
Văn Du đáp một tiếng, cầm lấy bộ đàm truyền đạt mệnh lệnh xuống, "Các đội trưởng chú ý, kế hoạch thay đổi, toàn lực di chuyển đến đường Kiến Quốc chuẩn bị chiến đấu."
"Đã rõ!"
Từng tiếng đáp lại truyền đến qua bộ đàm, Lục Cảnh Tranh trầm giọng nói, "Tăng tốc!"
Cố Diên Khanh ở ghế lái đạp mạnh chân ga, chiếc xe bọc thép chống nổ ngầu lòi liền mang theo khí thế nghiền ép tất cả lao vút đi như mũi tên rời dây cung.
Hơn mười chiếc xe việt dã và xe tải quân sự chở quân nhân dị năng giả và người sống sót phía sau lập tức bám theo.
Tất cả cửa sổ xe đều đã được hạ xuống, các quân nhân dị năng giả nghiêm trận chờ đợi canh giữ ở cửa sổ và thùng xe nhoài người ra, đạn và đòn tấn công dị năng trút xuống đã giải quyết hết đám tang thi, tang thú, biến dị thú và dị thực bị tiếng gầm của ô tô thu hút tới dọc đường.
Lưới lửa tạo thành từ đạn dược hình thành tuyến phòng thủ đầu tiên, từng mũi tên lửa ngưng tụ trong tay hoả hệ dị năng giả, được phong hệ dị năng giả đẩy mạnh hung hăng đâm vào cơ thể tang thi, tang thú cho đến biến dị thú.
Vòng xoáy nước không xuất hiện, trong khoảnh khắc tiếp xúc với những tang thi tang thú và biến dị thú kia liền ngưng thành băng sương, thổ hệ dị năng giả vừa giơ tay, mặt đất bật dậy cùng những toà nhà sụp đổ liền chôn vùi thi thể.
Dị thực do mộc hệ dị năng giả điều khiển, như đàn rắn cuồng loạn múa may thành thục lấy ra từng viên tinh hạch đủ màu sặc sỡ hoặc không màu từ trong từng cỗ thi thể.
Giữa khói súng ngập tràn khắp nơi, là tiếng gầm rú của đoàn xe đi xa dần.
Giản Miêu Miêu mệt đến mức phải chống cán xẻng sắt thở hổn hển từng hơi lớn, những lọn tóc xoăn như len ướt đẫm mồ hôi dính bết từng sợi lên má, cô vừa lấy nước ra còn chưa kịp mở nắp, liên nhìn thấy chiếc xe từ đằng xa đang chạy về phía bên này.
Một chiếc xe bọc thép chống bạo động ngâu lòi, chất phát ngất.
Chiếc xe vừa xuất hiện trong tầm mắt, Giản Miêu Miêu liền biết viện quân đã tới, cô lập tức tràn đầy sức lực lại một lần nữa giương xẻng lên, lại một lần nữa quấn lấy đánh nhau với tang thi.
Một con tang thi miêu có hình thể xấp xỉ hổ trưởng thành nhảy cao vọt tới, Giản Miêu Miêu còn chưa kịp giơ xẻng phản ứng, một viên đạn mang theo ánh sáng tím u ám chứa sức mạnh tựa như có thể huỷ diệt tất cả, đã xuyên thủng đầu nó.
Thi thể khổng lồ của tang thi miêu nặng nề nện xuống mặt đất, mấy con tang thi xui xẻo bị xác mèo đè chặt cứng, Giản Miêu Miêu dứt khoát giơ xẻng bổ xuống, đập nát đầu mấy con tang thi bị đè kia.
Theo sự áp sát của toàn bộ đoàn xe, vô số đạn và đòn tấn công dị năng trút xuống, bầy zombie đang bao vây cô bắt đầu từng con một ngã gục từ vòng ngoài.
Sau đó, bầy zombie dày đặc gần như chiếm trọn hơn nửa con phố tụ tập về phía này từ bốn phương tám hướng, đã bị tiêu diệt nhanh chóng bằng thủ đoạn khó mà tưởng tượng nổi.
Đợi đến khi con zombie cuối cùng ngã xuống, lửa chiến lắng lại, khu vực này khôi phục sự tĩnh lặng.
Giản Miêu Miêu nắm chặt xẻng đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, cô nhìn chằm chằm chiếc xe bọc thép chống bạo động đang chạy vào từ đầu phố, chờ người bên trong xuống xe.
Cửa xe mở ra, bên trên nhảy xuống năm quân nhân vũ trang đầy đủ mặc quân phục dã chiến màu đen, ai nấy bước đi vững chãi.
"Chào em bạn nhỏ, anh là Lục Cảnh Tranh, đây là đồng đội của anh."
Người đàn ông vai rộng chân dài eo thon có tỷ lệ vàng hoàn hảo gương mặt cũng ưa nhìn bước lên trước, chào một cái theo điều lệnh, mỉm cười nói: "Chúng tôi là Đội đặc chiến số một của căn cứ Đông Thành, anh là đội trưởng Lục Cảnh Tranh, mật danh Hỗ Nha.
Lân này phụng mệnh dọn dẹp Minh Thành, di dời người sống sót thu thập vật tư, dọn sạch sinh vật zombie hoá biến dị hoá, rất vui được gặp em."
Vì lý do vị hôn phu thanh mai trúc mã là quân nhân . Giản Miêu Miêu trước nay vẫn luôn rất có thiện cảm với quân nhân, nghe vậy liền cười nói: "Chào các anh, gặp được các anh tôi cũng rất vui, tôi tên là Giản Miêu Miêu."
Cuối cùng, cô nhìn Lục Cảnh Tranh đính chính: "Anh Lục, tôi phải trịnh trọng tuyên bố một chút, tôi đã tốt nghiệp đại học rồi, năm nay hai mươi tư tuổi, không phải là bạn nhỏ.”
Cô nhấn mạnh ba chữ "bạn nhỏ", không thể vì mặt cô trông non nớt mà cho rằng cô còn nhỏ, như vậy là không đúng.
Nghe cô nói mình đã trưởng thành rồi, còn hai mươi tư tuối, Lục Cảnh Tranh và mọi người đều sững người một chút, thực sự là không giống chút nào, gương mặt thật sự quá non nớt.
Gương mặt trái xoan tinh xảo, hai má phúng phính như vẫn còn nét bầu bĩnh trẻ con, làn da trắng nõn mịn màng như ngưng chi, hàng mi dài đến mức phạm quy, đôi mắt mèo màu mật ong kia vì lông mi quá dày quá rậm, trông như kẻ eyeliner vậy, còn là kiểu kẻ cả mi trên lẫn mi dưới.
Chiếc mũi nhỏ nhắn tinh xảo, cùng đôi môi chúm chím đầy đặn hơi cong lên.
Chỉ xét riêng gương mặt, rất nhiêu học sinh cấp hai trông còn chững chạc hơn cô, đằng này chưa hết, cô cao vỏn vẹn một mét sáu, lại còn có giọng sữa non nớt, quả thực là đáng yêu muốn nổ tung.
Với ngoại hình và chiều cao này, nói cô mười lăm mười sáu tuổi thì còn xấp xỉ, chứ hai mươi tư gì đó, thật sự không giống.
Bắt gặp ánh mắt không dám tin của bọn họ, Giản Miêu Miêu phồng phồng má, không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, liền tự nhiên chuyển chủ đề: "Các anh rất thiếu vật tư à?"
"Thiếu"
Văn Du phụ trách hậu cần vật tư đẩy gọng kính, nhàn nhạt nói: "Bây giờ bất kể căn cứ nào cũng thiếu vật tư, chúng tôi không phải đang trên đường tìm kiếm vật tư và người sống sót, thì cũng là đang trên đường đi tìm kiếm vật tư và người sống sót."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)