Cách kinh thành hơn năm dặm, ba nam tử đội nón có rèm cưỡi tuấn mã chậm rãi đi trên quan đạo.
Nam tử bên phải nhìn con đường phía trước, nheo mắt nói: "Lần này chúng ta lén hồi kinh, không biết Hoàng thượng đã nhận được tin tức chưa."
Nam tử ở giữa không lên tiếng.
Nam tử bên trái tiếp lời: "Bên cạnh Hoàng thượng có không ít Cẩm Y Vệ. Biết đâu ngay từ lúc chúng ta rời thành, ngài ấy đã phái người âm thầm theo dõi, rồi báo lại nhất cử nhất động của chúng ta."
Nam tử bên phải lập tức phản bác: "Không thể nào. Ngươi cũng không nghĩ xem chủ tử của chúng ta là ai sao? Ngài ấy là Quốc sư đại nhân có pháp lực cao thâm. Ai có bản lĩnh qua mắt ngài ấy để âm thầm giám sát chúng ta chứ?"
Nam tử bên trái liếc hắn một cái: "Đã tin tưởng chủ tử như vậy thì cần gì phải suy đoán Hoàng thượng có nhận được tin chúng ta về kinh hay không?"
"Úc Hạ!"
Thuật Âm tức giận vung roi ngựa về phía hắn.
Phong Tư Nam đang ở giữa hai người bỗng ghìm cương ngựa lại.
"Chát!"
Chiếc roi lập tức quất lên người hắn.
Sắc mặt Thuật Âm thoáng chốc trắng bệch, vội vàng ném roi xuống.
"Chủ tử, ngài không sao chứ? Thuộc hạ không cố ý."
Phong Tư Nam không đáp, chỉ nhìn về phía trước.
Thuật Âm nhìn theo ánh mắt hắn, lập tức thấy phía trước có hàng vạn thị vệ hoàng cung đang đứng chờ. Nàng biến sắc.
"Chủ tử, là Ngự tiền thị vệ và Cẩm Y Vệ."
Úc Hạ khó hiểu: "Bọn họ xuất hiện ở đây chứng tỏ Hoàng thượng cũng đang ở gần đây. Nhưng sao lại tới nơi này? Chẳng lẽ thật sự đến đón chúng ta?"
"Không thể nào."
Thuật Âm vừa dứt lời đã thấy một bóng người khoác long bào màu vàng sáng được quần thần vây quanh đang vội vã chạy tới.
"Quốc sư ——"
Vừa nhìn thấy ba người trên lưng ngựa, đôi mắt Hoàng đế lập tức sáng bừng, chẳng màng thân phận cửu ngũ chí tôn, trực tiếp xách vạt long bào chạy tới.
"Hoàng thượng, ngài chậm thôi, chậm thôi! Coi chừng vấp ngã!" Tổng quản thái giám cuống quýt đuổi theo phía sau, vừa chạy vừa đỡ lấy Hoàng đế.
Thuật Âm trợn tròn mắt: "Thật sự là đến đón chúng ta sao?"
Úc Hạ càng thêm khó hiểu: "Chúng ta đều đội nón có rèm, bọn họ nhận ra bằng cách nào vậy?"
Phong Tư Nam xoay người xuống ngựa, vén tấm lụa trắng phủ trước vành nón lên.
Dung nhan tuấn mỹ hơn cả tiên nhân lập tức hiện ra trước mắt mọi người.
Hắn chắp tay hành lễ: "Tham kiến Hoàng thượng."
"Quốc sư, cuối cùng khanh cũng đã trở về."
Hoàng đế kích động nắm chặt tay hắn.
"Trẫm đợi khanh đến khổ rồi."
Đây là lần đầu tiên Phong Tư Nam thấy Hoàng đế thất thố đến vậy. Hắn khẽ nhíu mày.
"Hoàng thượng, ngài..."
Hoàng đế còn chưa kịp trả lời, một giọng nữ trong trẻo như chuông bạc đã vang lên đầy phấn khích.
[Oa oa oa, người Đại Càn quả nhiên không lừa ta. Quốc sư đại nhân đẹp quá đi mất! Còn đẹp hơn cả tiên nhân giáng thế. Nếu có người nói hắn là thần tiên thật, ta cũng tin luôn!]
Động tác rút tay của Phong Tư Nam khẽ khựng lại. Ánh mắt hắn bình thản lướt qua đám đông. Thế nhưng từ Hoàng đế cho tới các đại thần đều giữ nguyên vẻ mặt bình thường.
Ngay cả Úc Hạ và Thuật Âm cũng không có bất kỳ phản ứng nào.
Chẳng lẽ... hắn nghe lầm?
[Ngũ quan hoàn mỹ như được họa nên, đường nét khuôn mặt rõ ràng, sắc sảo. Đôi mắt đen sâu thẳm lại trong trẻo tinh khiết như tuyết trắng trên đỉnh Thiên Sơn, sạch sẽ đến mức khiến người ta chẳng cảm nhận được chút hơi ấm nào. Hàng mi dài tựa hai chiếc quạt nhỏ khẽ lay động lòng người, khiến người ta muốn đến gần nhưng lại chẳng dám tới gần. Đẹp quá đi mất!]
[Dáng người cao ráo, thẳng tắp. Đây chắc chắn là kiểu người trong truyền thuyết mặc quần áo thì trông gầy, cởi quần áo ra lại toàn cơ bắp.]
[Ôi trời, thật muốn lột quần áo của Quốc sư đại nhân ra xem dáng người của hắn có giống như những gì ta tưởng tượng không.]
Phong Tư Nam: "..."
"Khụ khụ..."
Mấy vị đại thần bị nước bọt của chính mình làm sặc đến ho khan liên tục.
Hoàng đế hơi nghiêng người về phía trước, hạ thấp giọng hỏi: "Quốc sư, khanh có nghe thấy ai đang nói chuyện không?"
Phong Tư Nam khẽ nhíu mày, gật đầu: "Hoàng thượng cũng nghe thấy sao? Rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
"Chúng ta về cung... À không, vẫn là tới Đăng Tinh Các của khanh rồi nói rõ hơn."
Tổng quản thái giám lập tức kéo dài giọng: "Bãi giá Đăng Tinh Các!"
Đoàn người hơn vạn người rầm rộ quay trở về kinh thành.
Sau khi tiến vào Đăng Tinh Các, Hoàng đế mới cho mọi người lui xuống dùng bữa trưa.
[Tốt quá rồi! Cuối cùng cũng được ăn cơm. Nếu còn không cho ăn, e là ta phải xách đao đi hành thích vua mất thôi.]
Mộc Nam Cẩm vui vẻ rời đi.
Văn võ bá quan: "..."
Quả nhiên tiếng lòng bị phát ra ngoài cũng có cái lợi. Những lời đại nghịch bất đạo như vậy mà vẫn không bị lôi đi chém đầu.
Hoàng đế trừng mắt nhìn theo bóng lưng nàng, tức đến mức râu mép cũng run lên.
Ông hít sâu liên tiếp mấy hơi mới miễn cưỡng đè nén được cơn bực bội trong lòng, rồi cùng Phong Tư Nam đi lên tầng cao nhất của Đăng Tinh Các.
"Quốc sư, điều khanh vừa nghe thấy là tiếng lòng của một tiểu cô nương. Mà chuyện này phải kể từ hơn nửa tháng trước."
Hơn nửa tháng trước, Hoàng thượng cải trang xuất hành thì gặp phải thích khách. May mắn được một đội Cẩm Y Vệ đang làm nhiệm vụ bên ngoài kịp thời cứu giá. Trong số đó có một người tên là Mộc Nam Cẩm.
Lúc ấy, nàng bị đao của thích khách làm bị thương ở cánh tay rồi ngất đi. Đến hôm sau tỉnh lại, Hoàng đế cùng các quan viên kinh thành có quan ấn đều nghe được tiếng lòng của nàng.
Cũng chính từ những tiếng lòng ấy, bọn họ kinh hãi phát hiện nàng vậy mà biết được bí mật của tất cả mọi người.
Để tránh bí mật bị tiết lộ, Hoàng đế từng bí mật phái người đến Đường gia ám sát Mộc Nam Cẩm.
Ai ngờ những người được phái đi đều một đi không trở lại. Không ai biết bọn họ bị hộ vệ Đường gia giết chết, hay đã bị cữu cữu của nàng ra tay diệt khẩu.
Sau nhiều lần thất bại, Hoàng đế chỉ đành tạm thời gác lại ý định giết nàng. Nhưng ông cũng không yên tâm để nàng tự do ở bên ngoài, vì thế liền đề bạt nàng từ một Cẩm Y Vệ Tòng cửu phẩm đến bên cạnh để tiện giám sát.
Về sau, bọn họ lại phát hiện Mộc Nam Cẩm không chỉ biết bí mật của họ, mà nàng còn biết rất nhiều cơ mật của các quốc gia khác.
Nhờ những tin tức đó, Đại Càn đã nhiều lần tránh được nguy cơ. Chính vì vậy, Hoàng đế mới luôn án binh bất động, chỉ chờ Quốc sư hồi kinh rồi mới quyết định nên xử lý nàng như thế nào.
Phong Tư Nam khẽ nhíu mày: "Ngoài Hoàng thượng và các quan viên kinh thành có quan ấn, còn ai có thể nghe được tiếng lòng của nàng không?"
"Thái hậu, Hoàng hậu và mấy phi tần có phi ấn cũng nghe được."
"Hoàng tử và Công chúa thì sao? Bọn họ không nghe được à? Còn các quan viên được bổ nhiệm ra ngoài, nếu có quan ấn thì có nghe được không?"
Hoàng đế lắc đầu.
"Đều không nghe được."
Đáy mắt Phong Tư Nam thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
"Trên đời lại có chuyện kỳ lạ đến vậy."
Thảo nào hơn nửa tháng nay hắn luôn có một dự cảm mơ hồ rằng sẽ xảy ra chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát của mình. Nếu không, hắn cũng chẳng vội vàng hồi kinh đến thế.
Phong Tư Nam nhanh chóng bấm đốt ngón tay tính toán. Thế nhưng càng tính, hàng mày càng nhíu chặt.
Hoàng đế không khỏi sốt ruột: "Quốc sư, khanh tính ra được gì chưa? Người này có phải không thể giữ lại hay không?"
Phong Tư Nam chậm rãi buông tay xuống: "Tạm thời thần vẫn chưa tính ra được tiền căn hậu quả của việc này."
Hắn ngừng một chút rồi tiếp tục: "Hoàng thượng tốt nhất đừng động đến nàng. Hiện giờ nàng vẫn là người Đại Càn, hẳn sẽ không làm chuyện gì gây bất lợi cho Đại Càn. Chúng ta chỉ cần cố gắng đừng biến nàng thành kẻ địch là được. Hơn nữa, chúng ta còn có thể lợi dụng những tin tức trong tiếng lòng của nàng để đối phó với các nước khác."
"Còn một chuyện quan trọng hơn." Phong Tư Nam nhìn thẳng vào Hoàng đế: “Việc chúng ta nghe được tiếng lòng của nàng tuyệt đối không thể để nàng biết."
"Đồng thời, cũng không được để những người không nghe được tiếng lòng của nàng biết đến sự tồn tại của chuyện này. Nếu nàng biết chúng ta có thể nghe thấy tiếng lòng của mình, e rằng sau này sẽ không còn vô tình tiết lộ những tin tức cơ mật nữa."
Hoàng đế gật đầu: "Vậy cứ làm theo lời Quốc sư."
Nói đến đây, ông lại khẽ thở dài: "Quốc sư, khanh nói xem, trẫm có nên thăng chức cho nàng không? Điều nàng đến làm cận vệ bên cạnh trẫm, như vậy chẳng phải sẽ nghe được nhiều chuyện hơn sao?"
"Mọi việc cứ thuận theo tự nhiên là được." Phong Tư Nam đáp: "Đừng để nàng sinh nghi."
"Được." Hoàng đế gật đầu đồng ý.
Phong Tư Nam chắp tay sau lưng, chậm rãi bước tới bên cửa sổ.
Ánh nắng giữa trưa phủ xuống kinh thành rộng lớn bên dưới.
Hắn nhìn về phương xa, khẽ lẩm bẩm: "Hy vọng là phúc không phải họa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


