Đại Càn quốc, Nguyên Hi năm thứ ba, ngày mùng chín đầu hạ, giờ Dần bảy khắc.
Bên ngoài Thái Kim Điện, bốn thái giám và cung nữ đi ngang qua đều không nhịn được mà liếc nhìn nữ tử đang tuần tra cách đó không xa.
Nàng mặc phi ngư phục màu đen của Cẩm Y Vệ, dung mạo thanh tú, khí chất lạnh nhạt.
Mấy người tụ lại một chỗ, nhỏ giọng bàn tán.
“Các ngươi nhìn xem, nàng chính là Mộc Nam Cẩm, nữ Cẩm Y Vệ duy nhất trong đội đấy.”
“Ta còn tưởng người có thể vào Cẩm Y Vệ phải là loại thân hình vạm vỡ, còn khỏe hơn cả nam nhân cơ.”
“Tay nhỏ chân nhỏ thế kia mà cũng làm nổi việc của Cẩm Y Vệ sao?”
“Hay nàng là cao thủ tuyệt thế trong truyền thuyết nên mới được tuyển vào?”
“Phụt!” Một thái giám bật cười: “Nàng mà là cao thủ tuyệt thế á? Đừng chọc người ta cười chết chứ!”
“Chẳng qua chỉ là một cô nhi ăn nhờ ở đậu, không quyền không thế, cũng chẳng có bản lĩnh gì. Sở dĩ nàng được vào Cẩm Y Vệ hoàn toàn là nhờ Đường thiên hộ đại nhân giúp đỡ. Vừa hay Hoàng thượng có ý định mở đường cho nữ tử tham gia khoa cử nên mới đặc cách cho nàng gia nhập Cẩm Y Vệ.”
“Nàng có quan hệ gì với Đường thiên hộ đại nhân vậy?”
“Nàng là biểu muội của Đường thiên hộ đại nhân, nghe nói còn si mê ngài ấy, lại sống chung dưới một mái nhà, ngày nào cũng tìm đủ mọi lý do để tiếp cận người ta. Muốn làm Cẩm Y Vệ chẳng qua chỉ là cái cớ thôi. Đường thiên hộ đại nhân bị nàng quấn lấy đến phát phiền nên mới lợi dụng chức quyền đưa nàng vào Cẩm Y Vệ, muốn nàng tự biết khó mà lui.”
“Ai ngờ nàng lại thật sự trụ được hơn nửa tháng. Chưa hết đâu, chỉ trong năm ngày ngắn ngủi, nàng còn từ một Cẩm Y Vệ không phẩm cấp được thăng lên Tòng Cửu phẩm.”
“Hừ, vì muốn làm Thiên hộ phu nhân mà đúng là hao tổn tâm cơ.”
“Con hồ ly tinh này thủ đoạn cũng cao minh đấy. Nếu không thì sao quan chức lại thăng nhanh đến vậy được?”
“Xí!” Một cung nữ có lòng ái mộ Đường thiên hộ khinh thường nhổ nước bọt xuống đất: “Đồ tiện nhân không biết xấu hổ!”
Mộc Nam Cẩm đang tuần tra bên ngoài Thái Kim Điện nghe thấy lời bọn họ nói, chỉ lười biếng nhấc mí mắt lên liếc nhìn một cái.
Đáng tiếc người mà bọn họ nói đã sớm chết rồi, thậm chí còn là tự tìm đường chết cho chính bản thân mình, nếu không thì nàng cũng không có cơ hội xuyên vào cơ thể này.
Nghĩ tới đây, Mộc Nam Cẩm không khỏi thở dài.
Nàng vốn là một kiếm tu ở thế giới hiện đại. Trước khi xuyên không, nàng đang trong thời khắc quan trọng nhất của quá trình độ kiếp phi thăng. Kết quả đúng lúc ấy lại xuất hiện một hệ thống không biết từ đâu chui ra. Nó cưỡng ép kéo nàng tới một vương triều hư cấu, sau đó ném lại một câu: “Hoan nghênh ký chủ đến với Đại Càn quốc. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ do hệ thống ban bố, ký chủ sẽ có cơ hội phi thăng thành tiên.”
Nói xong... biến mất luôn.
Mất tích triệt để.
Từ đó đến nay không hề xuất hiện thêm lần nào nữa.
Không nhiệm vụ.
Không hướng dẫn.
Không phản hồi.
Điều này khiến Mộc Nam Cẩm vô cùng nghi ngờ. Hệ thống chết tiệt kia có khi nào vì không muốn nàng phi thăng nên cố tình bỏ trốn luôn rồi không?
May mà nó vẫn còn để lại vài chức năng cơ bản. Ít nhất nàng vẫn có thể sử dụng nó như một chiếc máy tính tích hợp trong đầu.
Ngày thường xem phim truyền hình, đọc truyện tranh, xem tiểu thuyết, hoặc tiện tay hóng chút drama của người khác để giết thời gian. Nhờ vậy cuộc sống cũng không đến nỗi quá nhàm chán.
Cũng may nàng đã tiếp nhận toàn bộ ký ức của nguyên chủ. Nếu không, với cái hiểu biết nửa vời về thế giới này, chắc chắn nàng đã gây ra không ít rắc rối.
Ngoài chuyện hệ thống ra, công việc của nguyên chủ cũng khiến nàng đau đầu không kém.
Cẩm Y Vệ...
Quả thực không phải việc dành cho con người. Mỗi ngày dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, ăn còn chẳng bằng heo, làm việc lại nhiều hơn trâu. Khổ sở đến mức người ta chỉ muốn ngất đi. Ấy vậy mà một tháng chỉ nhận được vỏn vẹn hai lượng bạc.
Mộc Nam Cẩm thật sự không hiểu. Rốt cuộc nguyên chủ đã nghĩ quẩn thế nào mới nhất quyết đòi gia nhập Cẩm Y Vệ.
Bởi vậy, việc nàng ta vừa vào Cẩm Y Vệ ngày đầu tiên đã tự mình tìm đường chết, thật sự không oan chút nào.
Hồi ức kết thúc, Mộc Nam Cẩm khẽ cảm thán trong lòng: [Mặc kệ ở thời đại nào, con người vẫn luôn thích hóng chuyện.]
Ngay cả nàng cũng không ngoại lệ.
Trong số những chức năng còn sót lại của hệ thống, thứ nàng thích nhất chính là mục tin tức bát quái, những câu chuyện bên trong còn hấp dẫn hơn cả phim điện ảnh. Hơn nữa, nội dung được cập nhật liên tục từng giờ từng khắc, hết chuyện này đến chuyện khác nối tiếp nhau xuất hiện. Giống như một bộ hài kịch dài tập chẳng bao giờ có hồi kết, khiến người ta xem đến mức không nhịn được mà bật cười.
Nghĩ đến đây, Mộc Nam Cẩm theo thói quen mở hệ thống ra xem tin tức mới nhất. Vừa nhìn xuống, đập vào mắt nàng chính là đủ loại bí mật của văn võ bá quan trong triều.
[Hàn Lâm học sĩ sau khi uống say đã ôm Đỗ biên tu hôn suốt cả đêm. Ha ha ha... Hình ảnh này đúng là không dám nhìn thẳng.]
[Lễ bộ Tả thị lang mỗi lần đi ngoài đều phải tự tay rửa sạch bồn cầu ba lần. Sáng nay mới rửa đến lần thứ hai thì bụng chịu không nổi, trực tiếp giải quyết ngay trong quần. Ha ha ha, đúng là tự mình hại mình, chẳng trách được ai.]
[Lại bộ Viên ngoại lang...]
"Khụ."
"Nam Cẩm."
Nghe thấy tiếng gọi, Mộc Nam Cẩm ngẩng đầu lên, chỉ thấy Lại bộ Viên ngoại lang Đường Văn Tông đang vội vã bước tới, trông bộ dạng như vừa gặp phải chuyện gì rất gấp.
Nàng lập tức chắp tay hành lễ: "Hạ quan bái kiến Đường đại nhân. Không biết Đường đại nhân gọi hạ quan có việc gì căn dặn?"
Đường Văn Tông thở hổn hển vài hơi, đợi hơi thở ổn định trở lại mới lên tiếng: "Ta nghe cữu mẫu ngươi nói ngươi không có ngựa, cũng không có xe ngựa, mỗi ngày đi lại đều rất bất tiện. Sau này xong việc thì ngồi xe của ta cùng về đi."
[Gì cơ? Ông hớt ha hớt hải chạy tới đây chỉ để nói chuyện này thôi sao?] Mộc Nam Cẩm hơi nhướng mày.
[Không đúng, không đúng chút nào, cực kỳ không đúng. Ngày thường Viên ngoại đại nhân nhìn thấy ta còn chẳng muốn nói thêm một câu. Hôm nay lại chủ động mời ta ngồi xe ngựa cùng về? Chẳng lẽ mặt trời mọc đằng tây thật rồi? Chậc chậc... Có vấn đề.]
Phụ mẫu nguyên chủ qua đời vì dịch bệnh khi nàng còn rất nhỏ. Sau đó, cữu cữu ruột đưa nàng theo bên người nuôi dưỡng.
Năm nguyên chủ lên hai tuổi, Mộc Tần Dĩ dẫn nàng tới Đường gia để thực hiện hôn ước đã được định sẵn từ trước.
Năm xưa Mộc gia từng có ân với Đường gia. Vì vậy, dù Mộc Tần Dĩ đã sa sút, Đường gia vẫn không đóng cửa từ chối. Chỉ có điều, muốn ở lại Đường gia thì Mộc Tần Dĩ phải ở rể.
Vì không muốn cháu gái tiếp tục theo mình sống cuộc đời phiêu bạt, Mộc Tần Dĩ cuối cùng đành đồng ý.
Mà Đường Văn Tông chính là anh vợ của Mộc Tần Dĩ. Đường thiên hộ được đám cung nữ nhắc đến lúc trước chính là con trai thứ hai của Đường Văn Tông — Đường Kinh Duệ.
Nguyên chủ từ nhỏ đã đem lòng ái mộ Đường Kinh Duệ. Nhưng Đường gia đặt rất nhiều kỳ vọng vào hắn. Trong mắt người Đường gia, người có thể sánh đôi với Đường Kinh Duệ chỉ có các tiểu thư danh môn vọng tộc, tuyệt đối không phải một cô nhi không nơi nương tựa. Bởi vậy, người Đường gia vốn chẳng có thiện cảm với nguyên chủ, lại càng không muốn nàng tiếp cận Đường Kinh Duệ, làm ảnh hưởng đến thanh danh của hắn.
Ông ta vừa quay người đi được hai bước, lại như nhớ ra điều gì đó, lập tức quay đầu trở lại, sau đó hạ thấp giọng nói: "Ngươi nên tận tâm tận lực phụng sự Hoàng thượng, đừng nghĩ mấy chuyện không đâu."
[Có ý gì đây? Đang cảnh cáo ta đừng có đánh chủ ý lên con trai ông sao? Vậy thì ông nghĩ nhiều rồi. Bà đây chẳng có hứng thú gì với con trai ông cả.]
Mộc Nam Cẩm âm thầm trợn mắt, ngoài mặt vẫn lười biếng đáp: "Đã biết."
[Ta biết ông rất muốn cưới thiên kim của Lại bộ Thượng thư về làm con dâu. Nhưng đáng tiếc, trong mắt Lại bộ Thượng thư, người có tư cách làm con rể ông ta phải là một vị hoàng tử có khả năng kế thừa ngôi Thái tử. Con trai ông ấy à? Người ta căn bản chẳng thèm để mắt tới. Ha ha ha...]
[Đây chẳng phải chính là báo ứng vì năm đó ông chướng mắt ta hay sao?]
"Phụt!"
"Phụt!"
Ngay lập tức, bên cạnh vang lên vài tiếng cười bị nén đến mức thất thanh.
Đường Văn Tông nhìn thấy các quan viên xung quanh đều đang cố nhịn cười, gương mặt lập tức đỏ bừng: "Ngươi..."
"Ta làm sao?" Mộc Nam Cẩm ngơ ngác nhìn ông ta.
[Ta đã nói là biết rồi, cũng sẽ không tiếp tục đánh chủ ý lên Đường Kinh Duệ nữa. Sao Đường Văn Tông vẫn tức giận như vậy? Chẳng lẽ ông ta đổi ý, muốn ta làm con dâu thật sao? Không được đâu, ta không thích Đường Kinh Duệ. Ông vẫn nên đi ôm đùi Thượng thư Lại Bộ thì hơn. Dù sao con gái nhà người ta cũng thích con trai ông, Đường Kinh Duệ vẫn còn cơ hội mà.]
[À nhỉ, Thượng thư Lại Bộ...]
"Mộc thị vệ!" Từ đằng xa, Thượng thư Lại Bộ sốt ruột hô lớn.
Sau đó ông ta vội vã bước tới, nở nụ cười khách sáo với Mộc Nam Cẩm: "Mộc thị vệ, làm phiền rồi. Ta và Viên ngoại lang có chút chuyện quan trọng cần bàn bạc, xin phép mượn một bước nói chuyện."
Mộc Nam Cẩm lập tức tránh sang một bên: “Hai vị đại nhân cứ tự nhiên. Hạ quan không quấy rầy nữa." Nói xong, nàng tiếp tục tuần tra.
Đợi nàng đi xa, Thượng thư Lại Bộ hừ lạnh một tiếng rồi phất tay áo bước vào Thái Kim Điện.
"Diêu đại nhân, xin ngài nghe ta giải thích." Đường Văn Tông lau mồ hôi lạnh trên trán, vội vàng đuổi theo.
*
Đúng giờ Mẹo.
Giọng thái giám vang lên kéo dài: "Thượng triều ——"
Văn võ bá quan lần lượt tiến vào Thái Kim Điện.
Không lâu sau, tiếng hô lại vang lên.
"Hoàng thượng giá lâm ——"
Tất cả văn võ bá quan cùng thị vệ, thái giám bên ngoài đồng loạt quỳ xuống.
"Cung nghênh Hoàng thượng!"
"Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"
Mộc Nam Cẩm là người hiện đại xuyên tới, thực sự không quen kiểu động một chút là quỳ lạy như thế này. Nàng khẽ động đậy đầu gối, cảm thấy vô cùng khó chịu.
[Mỗi lần thượng triều đều bắt nhiều người quỳ lạy như đang tế tổ tiên vậy. Chẳng trách các Hoàng đế trong sử sách hiếm ai sống được tới một trăm tuổi. Ngày nào cũng bị người ta hô vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế thế này... đúng là chẳng "thọ" nổi.]
Trong nháy mắt, Thái Kim Điện rơi vào bầu không khí yên lặng kỳ lạ.
[Đều đã hơn hai phút rồi, sao Hoàng đế vẫn chưa cho mọi người đứng dậy nhỉ?] Mộc Nam Cẩm tò mò ngẩng đầu.
Đáng tiếc nàng đang quỳ bên ngoài điện, ngẩng đầu lên cũng chỉ nhìn thấy bức tường trước mặt, hoàn toàn không biết bầu không khí bên trong đại điện đã căng thẳng tới cực điểm.
[Hoàng đế lại nổi giận rồi sao? Đúng là một con tắc kè hoa chính hiệu, muốn nổi giận là nổi giận ngay được, tính tình thất thường thật đấy. Để ta xem thử là ai lại chọc hắn tức giận.]
Nàng còn chưa kịp mở hệ thống, bên trong đại điện đã vang lên giọng nói hơi gấp gáp của Hoàng đế.
"Các ái khanh mau bình thân!"
"Tạ Hoàng thượng!"
Các đại thần gần như đồng loạt bật dậy, người nào người nấy đều tranh thủ lau sạch mồ hôi lạnh trên trán.
[Bên trong nóng lắm sao? Sao ai cũng đổ mồ hôi vậy nhỉ?]
Mộc Nam Cẩm liếc nhìn tình hình trong điện qua cửa sổ rồi tiếp tục tuần tra.
Bên trong.
Hoàng đế và các đại thần bắt đầu bàn chuyện triều chính. Từ dân sinh, thuế má, quốc sách cho đến chiến sự giữa các nước. Chuyện nào cũng là chuyện đau đầu.
Mộc Nam Cẩm vốn lười. Lười vận động, lười cả suy nghĩ, vừa nghe thấy mấy chuyện nghiêm túc là mí mắt đã bắt đầu đánh nhau. Nhân lúc không ai chú ý, nàng lặng lẽ ngáp một cái.
[Buồn ngủ quá! Sắp tới giờ Ngọ rồi mà vẫn chưa bãi triều sao? Hoàng đế không thấy mệt à? Ông ấy không sợ tiêu hao hết tinh lực, tối về không ứng phó nổi đám tiểu yêu tinh trong hậu cung sao? Coi chừng mấy tiểu yêu tinh đó lén ra ngoài ăn vụng đấy.]
[Ơ, không đúng. Hình như đã có người ăn vụng rồi mà. Trên đầu Hoàng đế xanh mướt từ lâu rồi ấy chứ.]
[Hì hì...]
[Để ta xem thử rốt cuộc là vị phi tần nào gan lớn như vậy...]
Ngay lúc ấy, bên trong đại điện đột nhiên yên tĩnh đến mức kim rơi cũng nghe thấy. Sắc mặt Hoàng đế xanh mét.
"Tích..."
"Tích tích tích..."
Các đại thần lập tức dựng thẳng lỗ tai.
Mộc Nam Cẩm cũng đầy hứng thú nhìn về phía hệ thống.
"Quốc sư hồi kinh, hiện tại chỉ còn cách Kinh Thành chưa tới năm mươi dặm."
Nàng vốn đang định kiểm tra xem vị phi tần nào đã cắm sừng Hoàng đế, không ngờ tin tức mới được cập nhật lại là chuyện khác.
[Quốc sư về rồi? Nghe nói Quốc sư có dung mạo tựa thần tiên, đẹp đến mức thiên hạ vô song. Không biết có thật sự đẹp như lời đồn không nhỉ?]
Ngay giây tiếp theo, Hoàng đế bật dậy, văn võ bá quan cũng đồng loạt đứng lên. Tất cả ùn ùn lao thẳng ra khỏi đại điện.
Mộc Nam Cẩm nhìn cảnh tượng ấy mà ngẩn người.
[Ủa? Hoàng đế với các đại thần đột nhiên chạy ra ngoài làm gì vậy?]
Lưu Bách hộ của Cẩm Y Vệ quát lớn: "Ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đuổi theo bảo vệ Hoàng thượng!"
Mộc Nam Cẩm vội vàng chạy theo.
"Chúng ta đi đâu vậy?"
"Quốc sư đại nhân hồi kinh. Hoàng thượng muốn đích thân ra nghênh đón."
[Quốc sư bí mật hồi kinh cơ mà. Hoàng đế làm sao biết được nhanh như vậy? Là Cẩm Y Vệ truyền tin sao? Tốc độ này cũng quá đáng sợ rồi. Về sau ở trước mặt Hoàng đế chẳng phải sẽ chẳng còn bí mật gì nữa à? Nghĩ thôi đã thấy đáng sợ.]
Mộc Nam Cẩm vừa nghĩ vừa chạy theo đoàn người.
Lưu Bách hộ đi phía sau, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Quả thực đáng sợ."
Chỉ cần có ngươi ở đây, trên đời này sẽ không còn bí mật nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


