Nàng ấy ngước mắt nhìn sang, thấy tiểu sai kia khom lưng nhận lấy chiếc hộp từ tay Thính Tùng.
Tiểu sai vội đi tới góc sân, không chút do dự ném nó vào hố rác.
A Vân quá quen chiếc hộp đó, rõ ràng chính là cái mà vừa nãy nàng ấy tự tay đưa cho Thính Tùng.
...
Thẩm Đường hoàn toàn không hay biết gì về những chuyện này.
Trong Lê Hoa Viện, Thẩm thị đang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ thêu thùa.
Thẩm Đường thì nằm ườn trên ghế quý phi như không xương, vừa đọc thoại bản vừa ăn quà vặt, sung sướng biết bao.
Thẩm thị nhìn dáng vẻ này của nàng, không nhịn được mà trách móc một câu: "Ngồi không ra ngồi, còn ra thể thống gì nữa."
Thẩm Đường không hề sợ, còn làm nũng với Thẩm thị: "Trước mặt cô mẫu còn giả bộ làm gì, cứ thoải mái nhất có thể thôi ạ."
Thẩm thị thấy cháu gái như thế, lắc đầu, vẻ mặt hơi bất lực.
Chỉ là năm nay nó đã mười bảy rồi, nếu không bàn hôn sự, e là...
Hai năm nay tâm tư của Đường Nhi dành cho Mạnh Hoài Yến ai mà không biết. Quốc công gia và trưởng công chúa không ra mặt, chẳng qua là do biết giữa bọn họ là không thể mà thôi.
Mà chàng còn trẻ đã đỗ trạng nguyên, tương lai vô lượng. Với thân phận này của chàng, dù là thành hôn với quận chúa hay huyện chúa cũng đều xứng đôi vừa lứa.
Mà giữa các thế gia quý tộc, hôn nhân chú trọng môn đăng hộ đối. Xuất thân của Đường Nhi với thế tử lại quá chênh lệch.
Bà có lòng muốn khuyên nhủ vài câu, nhưng nhìn thấy Đường Nhi cố chấp với Mạnh Hoài Yến như vậy nên không sao thốt ra được.
Mấy hôm trước bà nghe Nhị gia nói trưởng công chúa muốn kết thân với thiên kim nhà hữu tướng.
Thẩm thị nhìn Thẩm Đường, vẻ mặt lộ rõ sự khó xử.
Bà cân nhắc rồi mở lời: "Đường Nhi, con với Mạnh thế tử..."
Thẩm Đường đặt thoại bản trong tay xuống, ngồi dậy.
Sao nàng lại không hiểu cô mẫu đang ngập ngừng điều gì chứ. Vốn nàng cũng định tìm thời gian nói rõ với cô mẫu, giờ đúng là thời cơ tốt: "Cô mẫu, hai ngày nay con cũng đã nghĩ thông suốt rồi. Con và Mạnh thế tử không hợp."
"Từ xưa đến nay nam nữ thành hôn vẫn phải chú trọng môn đăng hộ đối. Con và chàng, một là gia thế không tương xứng, hai là cũng không lưỡng tình tương duyệt, cho nên chuyện hôn sự của con vẫn cần cô mẫu nhọc lòng nhiều hơn."
Thẩm thị nghe vậy thì thấy hơi khó tin, sao nó lại đột nhiên thông suốt mà từ bỏ chứ?
Bà còn chuẩn bị sẵn đủ lời khuyên can, giờ đây lại chẳng còn đất dụng võ, kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ hỏi: "Con... con thật sự... nghĩ thông rồi sao?"
Thẩm Đường nói chắc nịch: "Cô mẫu, con thật sự đã nghĩ thông rồi."
...
Khi Thẩm Đường trở về chỗ ở thì đã là giờ Tuất, chỉ là bước vào cửa lại không thấy A Vân đâu.
Nàng hơi khó hiểu. Sao lại thế được? Đã muộn thế này rồi, đưa điểm tâm thì cũng nên đưa xong từ lâu rồi mới phải, sao lại không thấy bóng dáng đâu.
Chẳng lẽ A Vân đi ngủ rồi?
Thẩm Đường đi về phía gian phòng của A Vân, trong phòng không có người. Nàng lại đi quanh viện tìm một vòng mới phát hiện ra A Vân ở bên bờ hồ.
Mắt nàng ấy đỏ hoe, trông như vừa mới khóc.
A Vân đột nhiên nhìn thấy Thẩm Đường thì hơi hoảng loạn, vội vàng đứng dậy lấy tay lau mặt, che giấu vẻ bối rối nhằm vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Nàng ấy vui vẻ nói: "Tiểu thư, người đã về rồi sao?"
Thẩm Đường khẽ nhíu mày, nhìn chằm chằm A Vân hỏi: "Có chuyện gì thế?"
A Vân nghiêng đầu, cắn môi, lòng giằng xé vô cùng, không biết có nên nói với tiểu thư hay không.
Nếu nàng ấy nói ra, chắc chắn tiểu thư sẽ buồn lòng.
Nhưng nếu không nói, cứ để tiểu thư bị giấu giếm như vậy, nàng ấy lại cảm thấy nuốt không trôi cục tức này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
