Đầu tháng bảy, Hải thành như một cái lò nướng nóng hầm hập, thỉnh thoảng buổi sáng có vài cơn mưa to hạ nhiệt cho cả thành phố nhưng đến trưa nhiệt độ vẫn cao, càng quét hết tất cả mát mẻ còn sót lại sau cơn mưa.
Gần đây tinh thần của Tần Dật Nhiên rất tốt. Mạnh Yến Thần xuống tay với Chu thị rất nặng, nội bộ Chu gia xào xáo, vây cánh của Tô Lệ và Chu Chính Đình bắt đầu nội chiến, một phần cũng vì chính quyền ở Đông thành bắt đầu siết chặt chính sách liên quan đến bất động sản, Chu thị lâm vào thế khó càng thêm khó, chống đỡ mấy tháng nay, có thể dùng từ suy kiệt để hình dung.
Mạnh Bá Ngôn tinh thần cũng không kém. Đầu tiên là vì gần đây mẹ anh không còn thúc giục anh kết hôn nữa. Thứ hai là vì đứa con riêng của Sở lão gia tử Nghiêm Chính Sâm cũng lộ diện lại muốn trở về Sở gia nhận tổ quy tông, Sở gia gần đây chướng khí mù mịt, gà chó không yên. Quan trọng nhất là mục tiêu theo dõi của Mạnh Bá Ngôn bấy lâu nay cũng bắt đầu có động tĩnh, anh phát hiện hắn ta đã bắt đầu "đi săn", cơ hội thật hiếm có.
Bảy giờ tối thứ sáu, mặt trời vừa lặn không bao lâu, không khí lúc này vừa khô vừa nóng, đầy ngột ngạt. Hôm nay công ty của Tần Dật Nhiên tăng ca, Mạnh Yến Thần vừa mua xong phần bánh kem phô mai ở cửa hàng Tử La Lan Bakery định sẽ mang đến cho cô ăn nhẹ trước bữa tối, không ngờ còn chưa đi được nửa đường, Mạnh Bá Ngôn đã gọi đến. Cuộc gọi cho Mạnh Bá Ngôn khá dài, đa phần đều là những thông tin không quá tốt đẹp đối với Mạnh Yến Thần. Sự vui vẻ và háo hức ban đầu của anh cũng biến thành phẫn nộ, bất đắc dĩ, thậm chí là có chút tội lỗi. Mạnh Bá Ngôn không trách không oán, chỉ bảo anh tự giải quyết cho tốt, nhưng càng như vậy càng khiến Mạnh Yến Thần tự trách.
Mạnh Yến Thần quay xe trở về, anh đi đến bệnh viện thú y của Doãn Phi.
Mạnh Yến Thần đỗ xe gần đó, trước tiên không vào bệnh viện mà đi đến trước toà nhà có người nhảy lầu tự tử mấy năm trước. Đứng ở dưới nhìn lên, tưởng tượng đến cảnh Doãn Phi nhìn thấy một khách hàng của mình nhảy xuống. Anh lại tưởng tưởng đến Tần Dật Nhiên, khi ấy cô mới về nước không bao lâu, cũng đứng tại chỗ này chiêm ngưỡng kẻ đáng chết kia gieo mình xuống, không biết lúc ấy cô có cảm thấy thực sự hả hê như nụ cười mà Doãn Phi nhìn thấy hay không.
Doãn Phi lúc nhận được điện thoại của Mạnh Yến Thần, tâm trạng cũng vô cùng nóng nảy, Mạnh Yến Thần vừa vào văn phòng, đóng chặt cửa để đảm bảo không ai nghe được cuộc nói chuyện sắp tới, Doãn Phi vội vàng túm lấy cổ áo anh mà hỏi: "Cậu nói đi, cô ta nhốt người của tôi rồi phải không? Mau nói cô ta thả bạn của tôi ra? Nhanh lên, trước mặt tôi mau gọi điện thoại cho cô ta thả người."
Mạnh Yến Thần nhìn Doãn Phi kích động, một quyền một cước lần lượt nện lên người của Doãn Phi, đánh cho anh ta va phải bàn làm việc, ngã ra đất. Mạnh Yến Thần chỉnh lại cổ áo, lạnh lùng nhìn Doãn Phi, muốn nhìn thử sau khi cậu ta bị đánh có biểu cảm thế nào, từ bất ngờ không thể chấp nhận rồi thất vọng ra sao.
"Mạnh Yến Thần! Cậu đánh tôi? Cậu vì cô ta mà đánh tôi?"
Mạnh Yến Thần rất thất vọng vì trạng thái này của Doãn Phi, chầm chậm từng chữ mà nhắm vào Doãn Phi: "Tôi đánh anh không phải vì Nhiên Nhiên, mà là vì anh họ tôi Mạnh Bá Ngôn."
Doãn Phi chưa kịp đứng thẳng người bị Mạnh Yến Thần khống chế đè lại, vẫn cố vùng vẫy phản kháng: "Tôi cùng lắm chỉ cho người điều tra và theo dõi Tần Dật Nhiên, liên quan gì đến anh họ của anh?"
Mạnh Yến Thần thả Doãn Phi ra, từ tốn kéo một cái ghế ngồi xuống, đẩy một cái ghế đến chỗ Doãn Phi ra hiệu bảo anh ngồi, nói: "Đối với loại người cố chấp như cậu, nếu không nói rõ ràng tôi nghĩ cậu sẽ càng phí sức đi quấy rầy Nhiên Nhiên. Chi bằng lần này nói cho rõ ràng, sau này không cần giải thích dư thừa nữa."
Mạnh Yến Thần đợi Doãn Phi ngồi xuống ghế, Mạnh Yến Thần mới nói: "Khi nãy tôi đứng ở dưới toà nhà kia, cảm thấy với loại người như cậu, dùng vũ lực để trả thù quá nhẹ nhàng rồi. Nếu cậu vì chuyện vì ba năm trước mà khơi ra chuyện này, chúng ta cũng bắt đầu lật lại chuyện cũ đi."
Nhà của Lam Cảnh Thần có một người giúp việc rất chăm chỉ gọi là dì Mạc chuyên phụ trách chăm sóc Tần Dật Nhiên, con gái của dì Mạc tên là Phỉ Phỉ lớn hơn Tần Dật Nhiên vài tuổi, tính cách khá nhút nhát, yếu đuối nhưng rất chăm chỉ, cũng rất quan tâm chăm sóc Tần Dật Nhiên. Sau khi dì Mạc qua đời, Lam gia niệm tình bà ấy luôn làm việc tận tuỵ, nên đã tài trợ học phí của Phỉ Phỉ cho đến hết đại học.
Năm Tần Dật Nhiên học năm ba đại học, khi đang ở Anh thì nhận được một bưu kiện. Đó là một cây thất huyền cầm, bên dưới có khắc chữ Phỉ kèm theo bức thư ghi vài dòng trăn trối. Phỉ Phỉ nói người thân của cô không còn ai trên đời, bạn trai mà cô yêu nhất cũng không tin đứa bé trong bụng của Phỉ Phỉ là con của anh ta, hắn không cần cô nữa, bảo cô là đồ bỏ đi không ai cần. Hắn nói nếu Phỉ Phỉ chết đi hắn sẽ tin rằng cô yêu hắn. Phỉ Phỉ nói cô muốn cho người này hối hận vì không tin tưởng cô. Thứ quý giá nhất của Phỉ Phỉ chính là cây đàn đó, nên muốn tặng nó cho Tần Dật Nhiên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


