Chuyến công tác đi Đức của Tần Dật Nhiên bị trì hoãn khá lâu. Vì vậy đến cuối tháng sáu, thời gian cao điểm của mùa hạ ập đến cô mới về Hải thành.
Đào Hoa Viên trồng rất nhiều cây xanh, ban đêm mùi hoa nhài trong vườn trộn lẫn với hương hoa quế của nhà bên cạnh theo gió thổi đến phía sau nhà của Tần Dật Nhiên, mang theo sự tươi mát thư thái mà ban ngày không thể nào trải nghiệm được.
Tần Dật Nhiên ngồi ở ghế bập bênh ngắm "mỹ nhân ngư" Mạnh Yến Thần bơi qua bơi lại trong hồ bơi đến vòng thứ mười mấy rồi, liền chọt chọt Mạch Mạch và Nha Nha đang ngồi hóng mát bên cạnh: "Hai đứa đi gọi baba con lên đây cho mẹ đi nha. Baba của hai đứa bơi cả buổi tối rồi, lại không lên bờ cho mẹ ngắm gì cả".
Mạch Mạch và Nha Nha nghe xong liền tự động phân chia công việc. Mạch Mạch đứng ở đầu hồ bơi chỗ cầu thang lên sủa to, Nha Nha ngậm cái khăn tấm trên ghế dài rồi chạy đến bên cạnh Mạch Mạch vẫy đuôi đón baba lên. Mạnh Yến Thần thấy mưu kế sắp thành, cũng không buồn bơi nữa, lấy khăn từ chỗ Nha Nha lau đi nước trên người rồi đến chỗ ghế dài ngồi xuống cạnh Tần Dật Nhiên
Mạnh Yến Thần cao một mét tám mươi lăm, vai rộng eo hẹp chân dài, mặc quần áo vào nhìn cũng không quá lực lưỡng nhưng nhiều năm luyện võ, tập thể thao nên cả người đều là cơ bắp, biểu hiện rõ nhất là cơ ngực cùng tám khối cơ bụng mà Tần Dật Nhiên thích sờ nhất. Trình độ làm nũng của Mạnh Yến Thần gần đây tăng mạnh, đến tóc cũng muốn Tần Dật Nhiên lau khô cho anh.
Mạnh Yến Thần nhìn dấu răng trên xương quai xanh, hình như đây là lần đầu tiên Tần Dật Nhiên chủ động "đánh dấu" anh. Bình thường người chủ động đánh dấu chủ quyền đều là anh, quả nhiên chiêu "lấy sắc thị quân" vẫn là thượng sách. Mạnh Yến Thần nắm tay "bệ hạ" của anh, hôn tay hôn má hôn môi một chút mới bắt đầu vào chủ đề chính
"Tối thứ bảy này có thể dành riêng cho anh không?"
Tần Dật Nhiên thấy Mạnh Yến Thần trịnh trọng như vậy, cơn háo sắc bắt đầu giảm lại, đề phòng hỏi: "Tối thứ bảy... anh muốn làm cái gì nha?"
Mạnh Yến Thần do dự nói: "Có thể cùng bố mẹ anh ăn một bữa cơm không?"
Tần Dật Nhiên nghe xong liền nhéo mặt Mạnh Yến Thần: "Thảo nào hôm nay dùng mỹ nhân kế với em, bơi qua bơi lại lâu như vậy cái gì cũng không thèm nói. Thì ra là muốn mang em ra mắt à? Không đi!"
Mạnh Yến Thần biết là không dễ thuyết phục như vậy, vẫn kiên nhẫn nài nỉ: "Ăn một bữa cơm mà thôi. Cũng không phải đến Mạnh gia ăn cơm, chỉ là cùng ra ngoài nhà hàng ăn một bữa cơm. Còn việc chọn nơi nào ăn cơm, bố mẹ anh đều không có ý kiến. Anh chỉ xin hai tiếng cùng nhau ăn cơm tối mà thôi, có được không?"
Tần Dật Nhiên nhìn dáng vẻ thành khẩn của "mỹ nhân", hỏi lại: "Thực sự là không cần đến Mạnh gia sao?"
"Thực sự không cần, nhà hàng đều do em chọn. Nếu em không biết chọn nơi nào, chúng ta đến Maria ăn cũng được, dù sao chỗ đó cũng là địa bàn của em, sẽ không cảm thấy áp lực lắm."
Tần Dật Nhiên mím môi: "Hay là thôi đi"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

