Mạnh Yến Thần tiếp tục bật chế độ đáng thương, tắt chế độ tham công tiếc việc, mượn lí do vì vết thương trên mặt nên vẫn ở nhà Tần Dật Nhiên đến trưa thứ hai
Tần Dật Nhiên trước thì không nỡ đem Mạnh ái khanh ném ra ngoài, sau thì không đành lòng để Mạnh ái khanh cô đơn lẻ bóng ở nhà nên đành ở nhà họp online với bộ phận thiết kế.
Đến chiều Mạnh Yến Thần có cuộc họp quan trọng, không thể không đến công ty, đành phải dẫn theo hai cục cưng Đậu Đậu và Quả Quả đi làm.
Tan họp về phòng làm việc Mạnh Yến Thần đã thấy Mạnh baba trong phòng, đang ôm Quả Quả tâm sự, Đậu Đậu thì ôm chiếc gối ôm hình cá mà bác gái Chung Ngọc tặng, ngủ đến thơm ngọt.
"Bố đến từ bao giờ ạ?"
"Đã được một lúc rồi. Mẹ con nói Dật Nhiên có một bé mèo tên Đậu Đậu rất ngoan. Vậy đứa nào tên là Đậu Đậu?"
"Meow!"
Đậu Đâu đang ôm cá ngủ, nghe Mạnh baba nói chuyện thì tỉnh giấc, thấy Mạnh Yến Thần thì meow một tiếng chạy đến trên đùi anh dụi dụi.
Mạnh Yến Thần ôm bé giới thiệu cho Mạnh baba đâu là Đậu Đậu và đâu là Quả Quả. Anh còn có chút ghen tị, lần đầu gặp mặt Quả Quả vô cùng đề phòng anh, đến sáng hôm qua mới bắt đầu chuyển biến tốt hơn với anh, ấy vậy mà Quả Quả lại rất thích bố anh, dù bố anh bế hay có xoa thế nào Quả Quả cũng không phản kháng.
Mạnh baba cũng rất thích Quả Quả, vừa ngầu vừa ngoan. Lúc ông vào phòng làm việc của con trai, phát hiện trên sofa trải một lớp thảm lông cừu rất dày, có hai cục bông đang ôm gối ngủ. Khung cảnh ấm áp lại đáng yêu
"Chào Quả Quả, chúng ta làm quen lại nhé. Ông hiện tại xem như là ông nội của Quả Quả và Đậu Đậu nhé."
Mạnh baba dùng một chất giọng trầm thấp rất có từ tính cũng rất kiên nhẫn mà nói chuyện với hai cục bông, rất giống giọng điệu mỗi lần Mạnh baba dỗ vợ để làm quen với hai đứa "cháu nội" mới gặp mặt này.
Sau khi Mạnh Yến Thần trao đổi hướng phát triển sắp tới của Winsor với Mạnh baba, ông rất tán thành quyết định của anh.
Trước khi Mạnh baba rời đi còn không quên bắt cóc Quả Quả và đem cả gối ôm hình cá mang theo, còn nhắc nhở Mạnh Yến Thần: "Con đừng nói ông già này không nhắc nhở con, con chuyến này đi Đông thành nhanh nhất cũng phải mất một tháng, chậm thì phải mất hai tháng, nếu gặp trắc trở, có thể con lại mất hết ba tháng ở đó. Đợi con trở về chưa chắc Đậu Đậu còn thân thiết với con như vậy đâu a. Phải cố gắng lên. Bố ...bế cháu nội đi uống trà chiều với mấy người bạn đây, tối đến sẽ mang trả cho con."
Mạnh Yến Thần hiểu bố anh nói vậy cũng là lo nghĩ cho anh.
Winsor là cơ hội để Mạnh Yến Thần một lần nữa chứng minh năng lực lãnh đạo của bản thân với các “lão thần”, anh không thể thua được.
Chỉ là lần này sẽ mất khá nhiều thời gian, Mạnh baba lo lắng anh và Tần Dật Nhiên yêu nhau chưa được mấy ngày liền phải bắt đầu yêu xa mấy tháng. Thay vì nói sợ Đậu Đậu quên anh thì có lẽ là ông sợ đến lúc đó Đậu Đậu đã có baba mới rồi, không cần anh nữa.
Mạnh Yến Thần không phải không tin Tần Dật Nhiên, nhưng nếu cứ bị động không làm gì anh lo sợ vị trí của anh trong lòng cô sẽ bị rớt hạng mất.
Hai giờ chiều thứ ba, Tần Dật Nhiên vừa chào kết thúc cuộc gặp mặt trao đổi với khách hàng ở bến cảng. Lần này công ty cô đảm nhiệm hạng mục thiết kế nội ngoại thất cho du thuyền của khách hàng. Đây là một công trình lớn, cần sự phối hợp giữa các bên rất cao, Tần Dật Nhiên phải đích thân đến khảo sát du thuyền cũng như yêu cầu của khách hàng, còn phải phối hợp với công ty an ninh bảo đảm khách hàng vừa có một chiếc du thuyền xa hoa lộng lẫy vừa được trang bị an ninh tối tân nhất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


