Tối qua Mạnh Yến Thần được "vận chuyển" về nhà của Tần Dật Nhiên ở Đào Hoa Viên, bác sĩ Hoàng - bác sĩ y học cổ truyền kiêm chuyên gia trật đả - cũng đã chờ sẵn ở nhà, chỉ chờ hai người về liền tiến hành "giám định thương tích".
Mạnh Yến Thần buổi sáng chưa tỉnh giấc liền có cảm giác bị bóng đè.
Chính xác mà nói thì bị cái gì đó rất nặng đè hẳn lên ngực.
Mạnh Yến Thần khó thở mà thức giấc, cả người đều phát đau. Vừa mở mắt ra nhìn thì chính là khuôn mặt mèo phóng đại của Quả Quả.
Mạnh Yến Thần còn tưởng mình nằm mơ, dụi mắt nhìn lại vẫn là Quả Quả.
Thật khó có được nha, vậy mà tiểu tổ tông này lại chủ động tìm Mạnh Yến Thần, còn chủ động nằm đè lên ngực anh như vậy. Nếu không phải đang bị thương thì Mạnh Yến Thần quả thực muốn nhảy lên ăn mừng một chút.
Quả Quả thấy Mạnh Yến Thần tỉnh rồi, liền "meow" một tiếng chào hỏi, ánh mắt nhìn Mạnh Yến Thần cũng "dịu dàng" hơn nhiều, không còn đề phòng như lúc trước nữa.
Mạnh Yến Thần vui vẻ mà xoa xoa đầu rồi xoa xoa tai của Quả Quả, cũng không biết hôm qua Tần Dật Ninh ôm Quả Quả sang nhà anh ngủ một đêm, "tẩy não" thế nào mà sáng nay có thể thành công mà thay đổi thái độ của Quả Quả với Mạnh Yến Thần.
Mạnh Yến Thần chịu đau đứng dậy, làm vệ sinh cá nhân xong liền ôm Quả Quả xuống lầu. Hôm nay Quả Quả đúng là thật kiên nhẫn, vẫn chờ Mạnh Yến Thần trên giường chứ không bỏ đi trước.
Mạnh Bá Ngôn hôm qua cũng lười về liền như vậy ngủ ké ở nhà Tần Dật Ninh. Mạnh Bá Ngôn thấy thằng em hôm nay rốt cuộc cũng có thể ôm được Quả Quả, không còn bị mèo ghét bỏ nữa, không khỏi mở miệng trêu ghẹo: "Ái chà chà, Yến Thần nha, hôm qua chịu một trận đánh như vậy thật xứng đáng, nhìn xem, cả Quả Quả cũng bắt đầu chuyển từ ghét bỏ sang sủng ái rồi nha."
Mạnh Yến Thần nheo mắt tự hỏi: Cái từ "xứng đáng" của anh được hiểu theo nghĩa nào vậy hả Mạnh Hồ Ly?
Tần Dật Ninh thấy đông đủ rồi liền ra ngoài gọi Tần Dật Nhiên vào ăn sáng. Tần Dật Nhiên vốn là bị đánh quen rồi, Diệp Huyền đối với Tần Dật Nhiên cũng nương tay hơn so với Mạnh Yến Thần, nên sáng sớm Tần Dật Nhiên đã có thể dậy mà đánh được hai lần Thái Cực Quyền.
Ăn sáng xong Tần Dật Ninh thuận đường đưa Mạnh Bá Ngôn về nhà, hôm nay anh có hẹn với tiến sĩ xinh đẹp nên cũng không ở lại làm bóng đèn nữa.
Mạnh Yến Thần ăn sáng xong liền ra xe mang vào hai cái túi xách lớn, đi thẳng lên tầng ba chỗ của bọn Quả Quả với Đậu Đậu. Anh mua rất nhiều đồ chơi và quần áo cho các cục bông, còn có quà của vợ bác hai Chung Ngọc gửi cho anh đem đến. Cả Mạch Mạch và Nha Nha cũng đều có phần.
"Đây là quà của bác gái Chung Ngọc làm cho các tiểu tổ tông. Trong Tết anh cho bác ấy xem ảnh của bọn nhỏ, nên bảo rằng có thời gian sẽ làm ít đồ chơi cho bọn nó. Lúc anh mua xong đồ chơi liền nhận được mấy món này."
Chung Ngọc đan cho mỗi bé mèo một con cá Koi bằng len, rất to có thể vừa làm gối đầu vừa có thể cho các "hoàng thượng" ôm ngủ. Ngoài ra còn có các cuộn len được kết rất chặt, để làm bóng để chơi đá qua đá lại. Còn có mỗi đứa đều được đan một cái áo len, vòng cổ đủ loại màu sắc. Còn có hai cái áo len lớn nhất màu kem và hai chiếc gối lớn màu caramel chắc là dành riêng cho Mạch Mạch với Nha Nha.
Mạnh Yến Thần còn đặc biệt mua cho Đại Bạch và Tiểu Bạch hai cái chuông treo trên cổ, mỗi lần chạy hoặc nhảy đều phát ra âm thanh leng keng. Đại Bạch và Tiểu Bạch cảm thấy rất mới mẻ, nên dù ban ngày vẫn nhảy tới nhảy lui.
Lam Cảnh Thần không mong đợi cháu gái phải giỏi nữ công gia chánh gì đó, chỉ có yêu cầu hai việc rất đơn giản: một là ít nhất có thể nấu gì đó không để bản thân chết đói, hai là nấu được một món sở trường.
Trứng nấu trà chính là món sở trường của Tần Dật Nhiên, cả nhà ai cũng thích món này của cô nấu, vừa đơn giản lại có thể ăn bất kỳ lúc nào.
Mạnh Yến Thần ở trên lầu chơi chán liền mang áo len và gối đi tìm Mạch Mạch và Nha Nha, cho hai đứa mặc thử xem có vừa không. Ở trong vườn cùng hai đứa chơi ném bóng hơn nửa tiếng mới đi tìm Tần Dật Nhiên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


