“Tiểu Quả, hay là... chúng ta ăn tối rồi hãy về?” Mắt Tiểu An sáng rực lên, đề nghị.
“Chuẩn tấu!” Cô lập tức giơ ngón tay cái lên, mới lĩnh lương không lâu nên cô vẫn còn dư dả một chút.
“Đi thôi, tớ biết một quán tôm hùm đất siêu ngon!” Tiểu An chỉ vào một con ngõ nhỏ bên phải: “Tuy cửa hàng đó không bắt mắt, nhưng bán chạy lắm, tôm hùm đất luôn bán với số lượng có hạn, tới muộn là không còn đâu.”
Nói xong liền kéo tay cô đi về phía con ngõ nhỏ đó, vừa đi vừa giới thiệu cửa hàng kia ăn ngon thế nào, còn cố tình lấy điện thoại ra cho cô thấy nó được điểm đánh giá cao và bình luận tốt ra sao.
Quách Quả nghe cô ấy nói mà con sâu thèm ăn ngủ trong bụng tới mấy trăm năm cũng phải bò ra, càng rảo bước nhanh hơn, căn bản không quan sát tình hình xung quanh cho lắm, cho đến khi cảm nhận được một luồng khí lạnh dị thường ập thẳng vào mặt.
Cô lùi lại một chút nhìn xung quanh, lúc này mới nhận ra, không biết từ lúc nào, hai người đã tới một ngõ nhỏ tối tăm, dường như mọi ồn ào náo nhiệt đều biến mất.
“Tiểu An, chưa tới quán kia à?”
“Ơ?” Giờ Tiểu An cũng mới phát hiện ra đường đi có vấn đề: “Không phải chứ, tuần trước tớ mới tới mà, rõ ràng cửa hàng này cách đầu ngõ không tới 500 mét, sao giờ lại không thấy nhỉ? Hơn nữa, lần trước đâu có tối như này, chẳng lẽ chúng ta đi nhầm ngõ rồi sao?”
Quách Quả cảm thấy âm khí càng lúc càng lạnh lẽo, như thể có thứ gì đó rất nguy hiểm đang tiến về phía này.
“Chúng ta về thôi!” Cô kéo tay Tiểu An, xoay người lùi lại phía sau.
“Ừ, được.” Tiểu An cũng chỉ đành phải đi theo cô quay trở ra.
Đột nhiên, một cơn gió lạnh thổi qua, bóng đèn mờ tối trên đỉnh đầu lập tức nổ tung, xung quanh lập tức trở nên tối đen như mực.
“Á!” Tiểu An bị bóng đèn phát nổ làm cho hoảng sợ, thuận tiện còn mắng một câu: “Đèn đường có chất lượng chết tiệt gì vậy?” Nói xong liền dừng bước.
“Đừng dừng lại!” Trong lòng Quách Quả đã quýnh lên rồi, cảm giác được đám khí lạnh kia đã vây lấy hai người, Tiểu An đang bị cô cầm tay kéo đi lại đột nhiên thả tay ra.
“Chờ tí, tớ mở đèn điện thoại soi đường.” Tiểu An theo bản năng lấy điện thoại di động ra, mở đèn pin.
“Đừng!” Quách Quả hoàn toàn không kịp ngăn cản, phía trước đã sáng lên.
Chỉ thấy dưới ánh đèn pin, một gương mặt trắng bệch không có một chút máu nào thình lình xuất hiện, đôi mắt đỏ không tròng nhìn lom lom vào hai người bọn họ, trên mặt còn bị hoa văn màu đen như những đường rạn che kín, quỷ dị nhất là phía dưới của kẻ đó không có thân thể, chỉ là một đám dịch nhầy đặc sệt màu đen, y hệt cây kem đang tan chảy, chất lỏng màu đen cứ thế nhỏ xuống đường.
Cô chỉ cảm thấy trong lòng giật thót - Ma tộc!
Trong đôi mắt đỏ lòm kia xuất hiện vẻ hưng phấn, giọng nói trầm thấp và lạnh lẽo truyền tới: “Mày chính là chủ nhân của cái chuông...”
“Có quỷ!!!” Hắn còn chưa nói dứt lời thì Tiểu An bên cạnh Quách Quả lập tức hét lên chói tai, âm thanh vang khắp ngõ nhỏ. Ngay sau đó, không hề nghĩ ngợi, cô ấy trực tiếp ném thẳng cái điện thoại trong tay về phía đối diện.
Ánh sáng đèn pin chập chờn, chiếc điện thoại rơi trúng giữa cái mặt đầy những vằn đen kia, phát ra một tiếng “chát” trong trẻo và vang vọng.
“Có quỷ, có quỷ, có quỷ, a a a...” Tiểu An lại một lần nữa hét lên chói tai, cũng không biết có phải là phản xạ có điều kiện sau khi bị hoảng sợ hay không mà tay lại lần nữa giơ lên, dùng cái túi da đập điên cuồng về phía đối phương.
Đối phương hoàn toàn không ngờ được, đứa con gái loài người này sẽ ra tay đột ngột, căn bản không hề phòng ngự gì, bị đánh nhát nào trúng nhát đó, khiến cho khí đen quanh người cũng tan tác theo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


