“A...” Bởi vì bọn họ đều quên cả rồi.
“Một người không nhớ thì cũng thôi đi, nhưng tớ hỏi tới mấy người mà ai cũng bảo chẳng thấy có đứa trẻ con nào. Mới mấy ngày chứ đâu, bọn họ thật là thất trách, tớ cảm thấy họ đang trốn tránh trách nhiệm thì có!”
Cô ấy càng nói càng tức giận, nắm tay lại, nói tiếp: “Không được, tớ nhất định phải hỏi cho ra nhẽ, đứa bé còn nhỏ như thế, lỡ xảy ra chuyện gì thì phải làm sao? Hay là chút nữa chúng ta cùng đi đi, cùng lắm thì tớ tố cáo bọn họ.”
“Đừng đừng đừng!” Quách Quả hoảng hốt, vội vàng giữ chặt tay cô ấy lại: “Tốt nhất đừng làm phiền người ta làm việc thì hơn.”
Đi là lộ tẩy luôn đấy!
“Tại sao?” Tiểu An nhíu mày, nhìn cô với vẻ mặt tràn đầy không tán thành: “Đứa bé ấy do tớ đưa tới, bọn họ không nên cho tớ một câu trả lời thỏa đáng hay sao?”
“Không phải... Ý tớ là...” Cô nhất thời không biết phải giải thích thế nào, nghĩ một chút mới trầm giọng, nói: “Cậu phải tin họ, dù gì người ta cũng là đày tớ của nhân dân, chẳng lẽ còn mang bán đứa trẻ đi được chắc? Không nói cho cậu thì chắc chắn là có lý do riêng, có lẽ... Có lẽ là vì muốn bảo vệ cho tâm lý đứa bé ấy được khỏe mạnh, ừ, đúng thế! Chắc chắn là thế rồi!”
“Tâm lý khỏe mạnh?” Tiểu An hạ bớt cơn giận, nhưng vẫn nghi hoặc: “Ý cậu là sao?”
“Cậu nghĩ xem...” Quách Quả đành phải bắt đầu tự biên tự diễn: “Đứa trẻ đi lạc cả một ngày, đáng lẽ là phụ huynh của cô bé phải nôn nóng tới phát điên, nhưng mà tớ đưa đứa bé ấy về nhà cả đêm cũng chẳng thấy có ai tìm tới, cậu cảm thấy là vì sao?”
Tiểu An sửng sốt một chút, mở to mắt hỏi: “Đứa bé ấy bị người ta cố tình vứt bỏ ư?”
“...” Ờ thì cũng đại loại như thế.
“Thế thì kẻ làm bố làm mẹ ấy đúng là cầm thú!” Tiểu An mắng một câu, tỏ vẻ chỉ hận không thể đánh cho đối phương một trận.
“Thế nên là...” Cô lại tiếp tục bịa chuyện: “Chắc chắn cảnh sát đã cân nhắc tới vấn đề này nên dứt khoát không đề cập tới chuyện cô bé ấy bị bỏ rơi nữa, để tránh ảnh hưởng tới tâm lý của cô bé.
Trẻ con ấy mà, đứa nào mà chẳng nhạy cảm, yếu đuối, nếu cậu thường xuyên tới thăm cô bé, kiểu gì cô bé cũng nhìn ra được vấn đề ngay. Hết thảy cứ phải đợi tìm được bố mẹ cô bé rồi mới xử lý cụ thể được.”
“Hừ! Loại bố mẹ có thể bỏ rơi cả con đẻ của mình, đúng là không xứng làm bố mẹ!”
Ý nghĩ của Tiểu An bị di dời đi, đứng đấy mắng cặp bố mẹ nào đó tới vài phút rồi mới lại thở dài nói: “Đứa trẻ ấy thật đáng thương, vừa ngoan ngoãn lại vâng lời, sao người ta có thể bỏ rơi cô bé được chứ? Nếu tớ mà có tiền, kiểu gì tớ cũng nhận nuôi cô bé ngay.”
“...” Thật may là cậu không có tiền!
Quách Quả sờ chiếc chuông trong túi, lúc trước, khi cô đưa Linh Âm trở về, tuy rằng đã dùng bùa lãng quên, nhưng cũng chỉ loại bỏ ký ức của các nhân viên cảnh sát thôi.
Cô cũng muốn xoá ký ức của Tiểu An và chị Vương, nhưng ai bảo cô đã sử dụng hết linh khí rồi, có muốn vẽ bùa cũng chẳng vẽ được. Cô sợ nếu Tiểu An thực sự tới đó tìm người, dù sao, ký ức thì xóa được nhưng ghi chép thì không, có khi người ta lục tìm ra được ghi chép báo án thì sao?
Quách Quả khẽ thở phào, Tiểu An cũng chẳng nghĩ tới việc này nữa, xếp cốc đã được rửa sạch sẽ gọn gàng xong liền quay đầu hỏi: “Tớ dọn dẹp xong rồi, có thể về. Tiểu Quả, hay là chúng ta về cùng nhau?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)