Sắc mặt bà chị dâu hàng thứ Sáu này sầm đi ngay, chị ta tức tối lườm ta mấy cái, không bắt chuyện với ta nữa.
Ta bưng chén rượu che khoé môi đang khẽ nhếch lên, chờ đề tài năm nào cũng có được khơi gợi.
Quả nhiên, bà dì Cả nhà Tiểu Thạch Lựu mở miệng, vẻ mặt giọng điệu y xì năm ngoái: “Phinh Phinh à, con cũng già đầu rồi, bao giờ mới đưa tấm chồng về đây cho nhà mình ngắm?”
Ta chửi thầm trong lòng. Chuyện cưới xin của Tiểu Thạch Lựu nhà đằng ấy còn chưa có, ngày sinh tháng đẻ còn chưa xem, sao năm nào cũng giục đằng này.
Ta cười hì hì nhìn về phía thằng cháu ngoại ngồi bên cạnh bà dì Cả. Thằng cu này vẫn chưa nảy nở hết, nhưng nhìn cũng biết là một chồi non khá khẩm, giỏi đánh nhau sinh sự: “Dạo này tiểu ca học hành tốt không?”
Nghe Tiểu Thạch Lựu kể, thằng cháu ngoại của bà dì Cả nhà con bé chính là trùm của cả trường, mấy hôm trước cu cậu vừa đốt râu của thầy nó.
Cu cậu thành thật trả lời: “Bị thầy đánh sưng cả tay ạ, chép phạt tận gần 300 lần vẫn chưa xong ấy chứ.”
Bà dì Cả quả nhiên không chịu nổi nữa, vội cười ha hả nói Đông nói Tây, chuyển qua đề tài khác.
Sau chầu rượu thịt, ta cảm thấy người mình như bị khoét rỗng. Tiệc tàn, ta túm Tiểu Thạch Lựu đang say chuếnh choáng ra sân sau để tắm trăng.
Dưới gốc cây hải đường trong sân, mấy đứa bình nít vây quanh một ông bình cụ, nghe kể chuyện vô cùng say sưa.
Ta và Tiểu Thạch Lựu sán lại gần nghe.
Đây là một câu chuyện cũ rích, năm nào cũng nghe, nhưng mỗi năm ta đều thích nghe lại.
Bình cụ nằm trên ghế tre, vuốt chòm râu dưới cằm, chậm chạp giảng đạo: “Ngày xửa ngày xưa, tộc yêu quái bình thành tinh chúng ta, cũng từng có một vị thần tiên.”
Lũ bình nít mở to những đôi mắt be bé tròn xoe, vô cùng tò mò.
Bình cụ thổn thức ngắm trăng, như thể cụ từng gặp tận mặt vị tiên tử đã thoát xác phàm bay lên trời thành tiên, mang lại niềm hãnh diện và hi vọng vô hạn cho cộng đồng yêu quái bình lọ thành tinh này.
“Vị thần tiên đã phi thăng kia, chẳng những xinh đẹp vô ngần, mà tính tình còn thoải mái vô tư, không câu nệ tiểu tiết, cực kỳ dễ gần. Ngài ấy cực giỏi dùng thuốc màu, rất thích mực nhuộm, vô cùng thân thiết với Sở Dao tiên quan – một trong những người quản lý đồ sứ ở cõi phàm. Ngài ấy đã giúp Sở Dao tiên quan phác mẫu, nhuộm màu, từng kéo một mảng trời trong sau mưa vào trong tranh vẽ, vì thế mới sinh ra màu thiên thanh. Một vị vua ở nhân gian rất có tài thơ phú nhạc họa từng làm một bài thơ tả màu đó rằng: Hết mưa trời sáng mây tản dần. Màu sắc ấy trong tương lai, cũng mang chút linh khí và ngộ tính. Nói tóm lại, nhờ vị tiên tử này, mà đồ gốm sứ cõi nhân gian mới thêm nhiều sắc màu phiêu dật.”
(Hết mưa trời sáng mây tản dần: Vũ quá thiên tình vân phá xử. Đây là câu thơ của vua Tống Huy Tông. Nhiều người cho rằng nó được dùng để ca ngợi sứ Nhữ Diêu màu thiên thanh, nhưng về sau đã có đính chính đấy là nhầm nhọt..)
(Bát sứ Nhữ Diêu màu thiên thanh)
Ta nghe mà lòng bổi hổi bồi hồi. Mấy năm nay, nhờ sự chăm sóc của Tinh Trầm tiên quan, việc tu hành của ta đã có nhiều tiến bộ. Không biết đến bao giờ ta mới có tương lai xán lạn bằng một nửa nàng bình trong lời cụ đây, một ngày kia phi thăng lên Tiên giới, được thỏa nỗi thèm thuồng làm tiên.
“Rồi sao nữa ạ?”
Một cái bình nít hỏi bằng giọng non nớt búng ra sữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)