Giữa tháng 5 là sinh nhật của bà ngoại Tiểu Thạch Lựu. Cây gia phả nhà Tiểu Thạch Lựu đông đúc sum suê, các cô các dì đều đến chung vui. Những câu lời qua tiếng lại của họ có thể ép mấy đứa bình cháu con đang yên đang lành phải lên chùa xuất gia. Vậy nên ta thà chết chứ không muốn về nhà chung với con bé.
Chỉ riêng sinh nhật của bà Thạch Lựu là ta không thể không đi. Hồi nhỏ ta đã ăn món bánh trôi ủ rượu do bà của Thạch Lựu làm quá nhiều. Tiểu Thạch Lựu nói bởi vậy nên ta mới có má lúm đồng tiền. Cặp má lúm này lúng liếng xinh tươi, ta cực kỳ vừa lòng. Tiểu Thạch Lựu bảo có ơn thì phải báo đáp, nên mỗi năm vào sinh nhật bà con bé, ta đều đồng ý về nhà chung với nó để đối phó với mấy mụ ba hoa kia, à không, phải là về chúc thọ bà chứ, con bé bỗng sửa lại lời mình.
Năm nay ta chuẩn bị một hòn đá trăng đẹp nhất để tặng cho bà của Thạch Lựu. Ta phải phơi hòn đá này dưới ánh trăng nửa năm mới luyện ra nó. Thân đá trong văn vắt, tỉ lệ rất đẹp, đeo trên người như mang theo vầng trăng nhỏ, chẳng những đẹp, mà còn rất hữu ích cho việc tu luyện, bà con bé thích lắm.
Rượu quá ba tuần, những gì nên tới cuối cùng vẫn phải tới.
Bà chị dâu họ ngoại của bà chị họ bên nội của ông chú của cậu Bảy nhà Tiểu Thạch Lựu liếc thấy hòn đá trăng mới toanh đeo trên cổ bà cụ thì tấm tắc ngợi khen một lát, sau đấy quay đầu bảo Tiểu Thạch Lựu: “Thạch Lựu à, con phải học tập Phinh Phinh đi, biết suy nghĩ sâu xa vào. Con tặng bà con một đôi giày có bánh xe, tính để bà cụ luyện chân cho linh hoạt hay sao?”
Ta hơi cạn lời nhìn Tiểu Thạch Lựu. Trên đường tới đây, con bé ôm cái hộp to tướng trong lòng, trông đầy thần bí, mặt mày hí hửng bảo muốn để bà con bé nếm thử cảm giác được lướt như bay…
(Kim Tơ Nam Mộc (Nam Mộc Tơ Vàng), là loại gỗ quý đặc biệt chỉ có ở TQ, vân gỗ tựa như sợi tơ màu vàng, cây gỗ phân bố ở Tứ Xuyên và một số vùng thuộc phía Nam sông Trường Giang, do vậy có tên gọi Kim Tơ Nam Mộc.)
Nhưng ta không dám lên tiếng. Chẳng những không dám cất lời, ta còn số sức cúi gằm mặt xuống, chỉ ước chi có thể hoá thành một cái bình trong suốt, hủy diệt hết sự tồn tại của mình.
Dù đã tỏ ra khiêm tốn như thế, nhưng ta vẫn không thoát được chầu này.
“Phinh Phinh, nghe nói mấy hôm trước muội làm Tinh Trầm tiên quan mất mặt trước mọi người à?”
Cô cháu dâu thứ Sáu của bà cô Hai nhà Tiểu Thạch Lựu đột nhiên cười mỉm chi quay về phía ta, bàn tiệc tức khắc trở nên lặng ngắt như tờ.
Lưng ta lạnh toát, ta vực lại tinh thần ra trận nghênh địch.
“Sao tẩu tẩu lại nói vậy? Tiên quan đối xử với muội tốt như thế, sao muội có thể làm ngài ấy mất mặt được.”
Ta cười mỉm đáp.
Bà chị dâu hàng thứ Sáu này gật đầu, bỗng cất cao giọng: “Nghe nói muội nhốt Thanh Hoa lại à?”
Ta mỉm cười sửa lại: “Tẩu tẩu nói gì vậy, Thanh Hoa thanh tú quý hiếm như thế, tiên quan coi trọng cô ấy, nên mới xếp cho cô ấy một vị trí tử tế, đâu dám sơ suất chút nào ạ.”
Những ánh mắt tò mò hóng hớt sáng ngời khắp bàn tiệc lần lượt tối đi, ta vẫn cười mỉm uống rượu dùng bữa, giả ngu giả ngơ.
Bà chị dâu Sáu lại nghiêm mặt dạy dỗ: “Đàn bà con gái phải tránh chữ “ghen tuông”. Tiên quan làm lụng vất vả cả ngày, cần thêm một đứa khéo léo đảm đang hầu hạ mới là phải nhẽ.”
Ta ngoan ngoãn thưa vâng, rồi làm bộ như chợt nhớ ra điều gì, buông đũa quan tâm hỏi: “Cô lẽ Bích Trì nhà bên ấy dạo này có khoẻ không ạ? Nghe nói mỗi tháng cô ấy phải đau ốm hai mươi mấy ngày, chi bằng tẩu tẩu tuyển thêm mấy người vợ lẽ khôn khéo đảm đang mới, để hầu Lục ca ca cho phải nhẽ ạ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
