Tiết trời tháng tư, đúng là lúc thời tiết Giang Nam đẹp nhất.
Hôm nay trời râm mát, nắng vừa phải, Lộ trạch từ trên xuống dưới đều bận rộn lu bù, chỉ có hạ nhân ở Tễ Nguyệt hiên bước chân khép nép nhẹ nhàng, sợ quấy nhiễu vị bên trong.
Bên ngoài mặt trời tuy đã lên cao sáng rực, nhưng trong phòng vẫn u ám, cửa sổ đều đóng chặt.
Người trên giường động đậy một chút, nhưng vẫn chưa tỉnh.
Dung Đình hơi nghiêng người, chân mày giãn ra, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên.
Đôi môi mềm mại của cô nương nhẹ nhàng chạm lên mặt hắn một cái, giọng nói dịu dàng cất lên: “Đình ca ca.”
...
...
Dung Đình đột nhiên mở mắt, vọt một cái ngồi dậy, như bừng tỉnh khỏi cơn mộng ngước mắt nhìn lướt qua hoàn cảnh xung quanh.
Hắn ngẫm nghĩ lại giấc mộng vừa rồi, không khỏi thấp giọng chửi thầm hai câu, ngay sau đó đứng dậy đẩy cửa sổ trúc ra.
Lộ Lâm ở bên ngoài đã đợi một hồi lâu, vội ghé vào cửa sổ nói: “Công tử, sổ sách của mấy thôn trang đều đã sửa soạn xong, chỉ chờ công tử kiểm tra đối chiếu.”
Giọng nói của Lộ Lâm càng lúc càng nhỏ, đi theo bên cạnh Dung Đình nhiều năm như vậy, cảm xúc trong ngày của công tử nhà mình hắn đều có thể đoán được bảy tám phần.
Hôm nay, vừa nhìn là biết tâm trạng không được tốt.
Văn ma ma dẫn theo hai nha hoàn dọn đồ ăn sáng ở buồng trong, tay cầm một tấm thiệp: “Công tử, đây là thiệp mời của Hoài gia, mời công tử tới dùng trà. Lão nô nghĩ chắc lại là mấy cái tiệc trà học đòi văn vẻ, dạo này công tử lại bận, lão nô sẽ đi từ chối ngay.”
“Ừm.” Dung Đình thất thần đáp lời, đợi Văn ma ma đi đến cạnh cửa, hắn chợt gọi bà lại.
“Hoài gia?”
Văn ma ma sửng sốt một chút: “Là Hoài gia, thiệp do Âm thị của Hoài gia gửi.”
Xưa nay những tiệc trà thế này, Dung Đình chưa bao giờ để tâm, lần nào cũng là Văn ma ma đi từ chối, cũng không thấy Dung Đình hỏi đến một tiếng.
Dung Đình nghĩ đến giấc mộng hoang đường vừa rồi, nhíu mày: “Hồi thiệp đi.”
Hắn nhất định là mấy ngày nay nhiều việc hao tâm tổn trí, nên mới váng đầu như vậy.
Cùng lúc này, thiệp mời của Hoài gia cũng được đưa đến Lâm gia.
Ma ma của Hoài gia thật sự không biết vị phu nhân này rốt cuộc đang nghĩ gì, nhịn không được bèn nhắc nhở hai câu: “Phu nhân, thanh danh của đại cô nương Lâm gia này không tốt, nếu thật giống như những lời đồn đãi bên ngoài kia, vậy, vậy nếu nàng ta thật sự gả vào Hoài gia chúng ta......”
Âm thị mỉm cười, cầm lấy ấm trà bên cạnh nhấp vài ngụm: “Chuyện của Hồ thị ngươi không nghe nói sao, loại nữ nhân đó, bản thân không đứng đắn, con trai thì bệnh chết, cùng nha đầu Sở Ngu kia cũng không có nhiều can hệ.”
“Nhưng đại cô nương Lâm gia có thể xử trí Hồ thị, chứng tỏ không phải là tiểu cô nương tâm tư đơn giản gì, ta thấy, vẫn là không bằng Hứa cô nương.”
Âm thị lắc lắc đầu: “Đều là cô nương nuôi lớn trong hậu trạch, nếu tâm tư thực sự đơn giản, vậy tương lai làm sao gánh vác vị trí chủ mẫu một nhà, ta thấy nàng rất tốt.”
Nói rồi, Âm thị có chút tiếc nuối: “Nha đầu họ Hứa cũng tốt, lại là họ hàng, nếu có thể thân càng thêm thân thì tự nhiên không thể tốt hơn, nhưng ngươi xem, Cảnh Dương không vừa ý, thì thôi vậy.”
Hôm nay Sở Ngu cố ý chọn một bộ váy lụa màu vàng nhạt, nhìn qua rất đỗi đoan trang hiền thục.
Khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay kia tô điểm chút phấn son, bên hông buộc chặt đai lưng, phác họa ra trọn vẹn vòng eo nhỏ nhắn.
Thật ra cũng không phải cách ăn mặc quá mức bắt mắt, nhưng nàng vừa đến Trúc viên của Hoài gia, Hoài Cảnh Dương chỉ liếc mắt một cái đã trông thấy nàng.
Hứa Như Nguyệt đang trò chuyện cùng Hoài Cảnh Dương nương theo ánh mắt hắn nhìn qua, liền thấy một nữ tử đang duyên dáng đứng ở đó.
Hứa Như Nguyệt kinh ngạc, đều nói Giang Nam sinh mỹ nhân, nhưng nàng ta vẫn chưa từng gặp qua mỹ nhân nào có dung mạo xinh đẹp nhường này.
Nhưng theo bản năng nàng ta cũng cảm thấy không ổn, bèn lôi kéo Hoài Cảnh Dương, ý đồ kéo ánh mắt hắn trở về, ai ngờ Hoài Cảnh Dương quay đầu lại nói: “Ta nhìn thấy một muội muội, qua đó chào hỏi muội ấy một tiếng.”
Sau đó liền vội vàng rời đi, bước chân còn nhanh hơn ngày thường một chút.
Hoài Cảnh Dương vừa đi, Lâm Như liền chậm rãi bước tới, nhìn chằm chằm Lâm Sở Ngu cười một tiếng: “Ngươi biết nàng ta là ai không?”
Sắc mặt vốn dĩ âm trầm của Hứa Như Nguyệt lập tức thay đổi, ngữ khí nhẹ nhàng hỏi: “Lâm Như cô nương quen biết sao?”
Lâm Như nhếch khóe miệng: “Nàng ta chính là Lâm Sở Ngu, bên ngoài không phải đều nói Hoài gia đang cố ý tác hợp nàng ta cùng Hoài tam công tử sao.”
Hứa Như Nguyệt là biểu muội của Hoài Cảnh Dương, chuyện nàng ta thích Hoài Cảnh Dương ai ai cũng biết, Lâm Như tự nhiên cũng không thấy bất ngờ.
Nàng ta ngược lại muốn xem thử, Hứa Như Nguyệt đã biết việc này, trong tiệc trà hôm nay sẽ ngáng chân Lâm Sở Ngu thế nào.
Bên kia Hoài Cảnh Dương cùng Sở Ngu trò chuyện với nhau rất vui vẻ. Hoài Cảnh Dương đưa lưng về phía Hứa Như Nguyệt, Hứa Như Nguyệt không nhìn thấy biểu cảm của hắn, nhưng lại có thể thấy rõ Lâm Sở Ngu đang che miệng cười.
Hứa Như Nguyệt xoắn chặt chiếc khăn, không vui chọn một chỗ rồi ngồi xuống.
Sau khi Âm thị đến, mọi người liền an tọa, Hoài Cảnh Dương còn cố ý chọn cái bàn kề bên Sở Ngu.
Chút tâm tư này trong lòng hắn Âm thị tự nhiên biết rõ, không khỏi cũng thấy vui mừng, đứa con trai này của bà, cuối cùng cũng thông suốt rồi.
Hoài Cảnh Dương đối xử tốt với mình, Sở Ngu đương nhiên cũng có thể cảm nhận được.
Hôm nay nàng tới đây trong lòng vốn còn chút thấp thỏm, Lâm gia xảy ra nhiều chuyện như vậy, tuy rằng đã xử trí Hồ thị, nhưng tội danh tư thông rốt cuộc vẫn làm cho cả Lâm gia phải hổ thẹn, Sở Ngu đương nhiên cũng bị vạ lây.
Nhưng hiện nay xem ra, Âm thị không để tâm những chuyện đó, Hoài Cảnh Dương cũng không vì thế mà xa lánh nàng.
Quả thực giống như lời ngoại tổ mẫu nói, Hoài gia đã vừa ý nàng, nếu nàng đồng ý, mối hôn sự này......
Mặt Sở Ngu không khỏi nóng lên, nàng ngẩng đầu nhìn thoáng qua Hoài Cảnh Dương, quả thật không có điểm nào để chê.
Sở Ngu đang định đưa ly nước ô mai lên miệng, không khỏi cũng khựng lại, nàng hơi rướn người về phía trước, liền thấy Dung Đình đang đứng dưới hành lang dài, khoanh tay nói chuyện cùng Hoài lão gia.
Tay Sở Ngu run lên, nước ô mai sánh một ít ra bàn.
Hoài Cảnh Dương đưa tới một chiếc khăn, Sở Ngu liền mím môi cười với hắn.
Ánh mắt Dung Đình lướt qua Hoài lão gia nhìn thẳng về phía bên kia, vừa vặn bắt gặp cảnh tượng này.
Khóe miệng hắn chợt cứng đờ, Hoài Bình cũng liếc nhìn một cái, rồi vuốt râu cười sảng khoái: “Đây vẫn là lần đầu tiên ta nhìn thấy nha đầu Sở Ngu này, trách không được phu nhân ngày nào cũng nhắc đến, quả là một nha đầu xinh đẹp!”
Cuối cùng, Hoài Bình lại nói: “Đứng cùng Cảnh Dương nhà ta đúng là rất xứng đôi, nói không chừng qua một thời gian nữa, hai nhà Hoài - Dung chúng ta liền trở thành thông gia.”
Ánh mắt Dung Đình trầm xuống, lại nhớ tới giấc mộng ban nãy, qua loa đáp lời Hoài Bình hai câu.
Vài vị cô nương ngồi trong bữa tiệc không ai không biết Dung Đình của Lộ gia, đều biết đây là một tay ăn chơi, nhưng lại khác biệt với những kẻ ăn chơi trác táng của gia đình bình thường, bởi thứ trên tay hắn quản lý chính là toàn bộ chuyện làm ăn của Lộ gia.
Tuy nói là theo nghiệp thương nhân, nhưng nha môn ở vùng này không một nơi nào là không nể mặt Lộ gia hắn.
Không ngờ hôm nay Dung Đình thế mà lại đến dự tiệc của Hoài gia, các cô nương chụm đầu ghé tai, bàn tán sôi nổi.
Trước kia bên ngoài đều đồn đại chuyện mờ ám giữa Lâm Như và Dung Đình, lúc này Dung Đình tới, mấy tỷ muội cũng trêu ghẹo nói hắn là vì Lâm Như mà đến, chọc cho Lâm Như đỏ bừng cả mặt.
Âm thị cố ý sắp xếp Dung Đình ngồi ở ghế cạnh Lâm Như. Bà vốn không quá tin vào lời đồn đại bên ngoài, nhưng với tên Dung Đình này, mấy năm trước không phải bà chưa từng gửi thiệp đến Lộ gia, nhưng mời thế nào hắn cũng không tới, nửa phần thể diện hắn cũng không nể.
Hôm nay làm sao lại tới rồi?
Nếu nói là vì nữ nhân, thì nghe cũng lọt tai.
Sở Ngu cúi đầu khuấy nước canh trong chén, nhìn từng vòng gợn sóng kia mà chau mày, không biết có phải do nàng nghĩ nhiều hay không, luôn cảm thấy người đối diện kia đang nhìn mình.
Mà lúc này, Hứa Như Nguyệt ngồi ở một bên khác ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Hoài Cảnh Dương. Nàng ta vẫn luôn biết Hoài Cảnh Dương coi mình như muội muội, chưa bao giờ nảy sinh tình cảm nam nữ, nhưng Hứa Như Nguyệt cho rằng chuyện này chỉ là sớm muộn mà thôi.
Di mẫu cũng rất thích mình, chỉ cần bà chịu đứng ra làm chủ, thì chuyện gả cho Hoài Cảnh Dương chẳng phải là việc sớm muộn sao?
Nhưng cớ sao tự nhiên lại nhảy ra một Lâm Sở Ngu?
Hứa Như Nguyệt không cam lòng, cố tình muốn vạch lá tìm sâu trên người Lâm Sở Ngu, nhưng nhìn hồi lâu, nửa điểm sai sót cũng không tìm ra.
Dung Đình lại là biểu huynh của Lâm Sở Ngu, nàng ta cũng không dám quá làm càn chọc phải Dung Đình, đành cắn cắn môi nói: “Nghe nói Sở Ngu cô nương đã xử trí di nương tư thông với ngoại nam trong nhà, Sở Ngu cô nương tuổi còn nhỏ, mà đã có bản lĩnh như vậy.”
Việc xấu trong nhà Lâm gia, nàng ta lại cố tình khơi ra như thế.
Sắc mặt Âm thị cứng đờ, không vui liếc nhìn Hứa Như Nguyệt. Tâm tư của nha đầu họ Hứa bà hiểu rõ, nhưng ở nơi đông người mà lại nhắc tới loại chuyện này, khó tránh khỏi có chút không hiểu chuyện.
Âm thị đang định lên tiếng để cho qua chuyện này, ai ngờ đứa con trai bình thường cạy miệng cũng không nói nửa lời kia của bà bỗng nhiên nhíu mày nói: “Gia sự của Lâm gia, muội xen vào làm gì?”
Sở Ngu ngẩn ra một chút, quay đầu liếc nhìn Hoài Cảnh Dương một cái, Hoài Cảnh Dương liền nở nụ cười trấn an nàng.
Nàng cong cong khóe mắt, trên mặt không lộ ra nửa điểm khó chịu, hòa nhã nói với Hứa Như Nguyệt: “Hứa tỷ tỷ nếu muốn biết, lát nữa ta sẽ kể cho ngươi nghe?”
“Ngươi,” Hứa Như Nguyệt nghẹn họng, ai, ai thèm nghe mấy cái chuyện gièm pha tư thông của nhà nàng ta chứ!
Sở Ngu nhàn nhạt ngoảnh mặt đi, không nói chuyện với Hứa Như Nguyệt nữa.
Hoài Cảnh Dương rót cho nàng một chén trà nhỏ, động tác chậm rãi đẩy tới, trên mặt có chút ảo não: “Nha đầu kia không hiểu chuyện, không phải cố ý làm muội khó chịu đâu, muội đừng để trong lòng.”
Sở Ngu cười khẽ: “Hoài ca ca hà tất phải xin lỗi ta, không có gì đáng ngại đâu.”
Hai người nhìn nhau cười, liền không nói gì thêm.
Người đàn ông ngồi ở dãy ghế đối diện từ lúc bước vào tới nay chưa hề mở miệng lấy một lời kia đang gắt gao nhìn chằm chằm chén trà mà Hoài Cảnh Dương đẩy cho Sở Ngu, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy vô cùng bức bối.
Dung Đình sầm mặt lại, đột nhiên không biết chính mình tới đây để làm cái gì?
Nhìn dáng vẻ tươi cười kia của Lâm Sở Ngu, người đàn ông bỗng nhiên nảy sinh một ý nghĩ xấu xa muốn bụm chặt miệng nàng lại.
Xem nàng còn cười ra được nữa hay không.
Tác giả có lời muốn nói: Đình ca: Ta không cười, nàng cũng đừng hòng cười. Dung Đình mới vừa động tâm với muội muội trong lòng còn thấy gượng gạo, chờ cơn gượng gạo của hắn qua đi, liền bắt đầu lưu manh :)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



