Dung Đình không ở sảnh ngoài quá lâu, rất nhanh liền rời đi.
Vốn dĩ Văn ma ma muốn để hắn nhìn Lâm Như một cái, không ngờ công tử đến liếc mắt một cái cũng không thèm.
Phản ứng lại, Lâm Như cảm thấy vừa tủi thân vừa xấu hổ, cũng chẳng màng đến vết thương dữ tợn trên trán, xách váy khóc lóc chạy đi.
Sở Ngu bị động tĩnh của nàng ta làm cho bừng tỉnh, nghĩ đến hai câu nói vừa rồi của Dung Đình, nhíu mày, cũng rời đi.
Chỉ còn lại Văn ma ma với vẻ mặt không hiểu ra sao.
Sở Ngu lên xe ngựa, xe ngựa một đường cuốn bụi mà đi. Nàng rũ mắt không biết đang suy nghĩ điều gì, hàng mi dài mảnh đổ bóng râm xuống trước mắt.
Rèm châu bị gió thổi tung, một cơn gió ùa vào mặt nàng.
Nàng lấy lại bình tĩnh, cuối cùng cũng tỉnh táo hơn một chút. Hiện giờ Lâm gia nhiều việc, nàng lại không thừa tâm trí để để tâm đến chuyện này, Vương thị muốn nói, thì cứ để bà ta nói đi thôi.
Tóm lại nàng vẫn phải về kinh thành, người khác thích nói như thế nào thì nói, cũng chẳng có gì trở ngại.
Kim Ấu giúp nàng cởi bộ váy áo bị tuột chỉ này ra, lại lấy một bộ xiêm y coi như nhã nhặn đưa cho nàng.
Nghe xong ý tứ trong lời nói của Sở Ngu, nàng ta nhíu chặt mày phản bác: “Sao lại gọi là không có gì trở ngại, nếu Hoài gia kia tin vào lời đồn đãi bên ngoài, hiểu lầm cô nương thì phải làm sao?”
Sở Ngu cười nhạt, nàng rất thích Hoài Cảnh Dương, gia thế, tướng mạo, phẩm hạnh của người này, điểm nào cũng không chê vào đâu được, nếu thực sự có thể gả vào một gia đình như vậy, sau này cuộc sống của nàng sẽ dễ thở hơn, ngoại tổ mẫu cũng có thể yên tâm.
Nhưng hiện tại nàng thật sự không có tâm trí nghĩ đến Hoài gia gì đó.
Mặt mày Sở Ngu trầm xuống, phất tay bảo Kim Ấu lui ra, tự mình chỉnh lý lại cổ áo cho tử tế, mới nói: “Đi gọi Dao Trúc tỷ tỷ tới một chuyến.”
Sở Ngu trầm thấp đáp lời nàng ta một tiếng, liền không nói nữa.
Chẳng lẽ là vì Dung Đình đã trói Ngụy Đại Toàn lại, còn cùng ma ma của Hồng Tụ Uyển làm ăn, Hồ thị không tìm thấy nam nhân mà mình nuôi, vị trí nhị đương gia ở Hồng Tụ Uyển lại không còn, nên bà ta lúc này mới tâm thần bất định?
Nhưng bà ta vẫn chưa nghĩ thông suốt rốt cuộc là vì sao, nếu không đã sớm bỏ trốn rồi.
Tư thông với nam nhân bên ngoài, đây chính là đại tội phải nhốt lồng heo.
Lâm An mới chừng ba tuổi, mất đi cũng không thể tổ chức tang lễ lớn, chỉ làm bia hạ huyệt vô cùng đơn giản, chuyện này dường như cứ thế qua đi, cũng không ai dám nhắc tới.
Hồ thị dạo gần đây cũng an phận không ít, thỉnh thoảng nói vài câu mê sảng, nhưng phần lớn thời gian vẫn còn bình thường.
Ngược lại là Lâm Duyệt Nhi! Chịu không nổi đả kích, không kể ngày đêm trốn trong phòng khóc lóc, từng tiếng mắng chửi Lâm Sở Ngu, mắng khó nghe đến nhường nào thì có nhường ấy, hạ nhân trong viện chỉ đành cúi đầu nhắm mắt làm ngơ, không ai dám truyền những lời này ra ngoài.
Thoáng cái đã trôi qua hai ba ngày, không có người khác quấy rầy, Sở Ngu ở trong viện ngược lại trải qua những ngày tháng khá yên bình.
Tiết trời đã sang tháng Tư, không nóng cũng không lạnh, đúng lúc thoải mái nhất, nàng mặc một bộ váy lụa mỏng màu hồng ruốc ngồi dưới đình, hơi xắn cổ tay áo lên, để lộ một đoạn cánh tay nhỏ, vùi đầu thêu hoa mẫu đơn.
Kim Ấu ló đầu nhìn thoáng qua, không khỏi mỉm cười. Tay nghề của cô nương là do chính Tề ma ma chỉ dạy, người bình thường thật đúng là không sánh bằng.
Dao Trúc từ hành lang dài rẽ sang đây, bởi vì đi gấp nên vẫn còn hơi thở dốc: “Cô nương, Hoài tam công tử đến rồi.”
Sở Ngu phút chốc thất thần, kim chỉ cứ thế đi sai mép vải, giữa hàng mày của nàng nhíu lại, hỏng rồi, thật đáng tiếc.
Từ khi bên ngoài đồn ầm lên chuyện đại cô nương Lâm gia vì mưu đồ gia sản mà hại chết đệ đệ, ngay cả Âm thị luôn tỏ ra thân thiện cũng chưa từng mời nàng dùng trà ngắm hoa nữa, càng đã lâu không gặp Hoài Cảnh Dương, sao lúc này hắn lại tới.
Sở Ngu khoác thêm chiếc áo ngoài, lại thả phần cổ tay áo đang xắn xuống, lúc này mới đi ra sảnh ngoài.
Hồ thị hôm nay trang điểm vô cùng tươm tất, nhìn không ra một chút bộ dạng điên cuồng như mấy ngày trước. Bà ta ngồi ở ghế chủ tọa trò chuyện cùng Hoài Cảnh Dương, buông lời nhẹ nhàng êm ái, giống hệt như một đương gia chủ mẫu đang chiêu đãi khách.
Sự dạy dỗ tốt của Hoài Cảnh Dương khiến hắn không hề vì Hồ thị chỉ là một di nương mà tỏ ra thất lễ, ngược lại có hỏi có đáp, vô cùng chừng mực.
Sở Ngu vừa tới liền nhìn thấy cảnh tượng này, nàng hơi dừng bước, ngay sau đó khóe miệng cong lên: “Thân thể di nương hôm nay đã khỏe hơn rồi sao?”
Ý cười trên mặt Hồ thị nhạt đi vài phần: “Chuyện của An nhi vẫn chưa có một lời giải thích thỏa đáng, ta cũng không thể mãi suy sụp như vậy được.”
Hoài Cảnh Dương tỏ vẻ đăm chiêu lắng nghe, mấy ngày trước mẹ hắn không cho hắn đến gặp Sở Ngu, bảo rằng bên ngoài đang đồn đại Sở Ngu hại chết đệ đệ, không biết là thật hay giả.
Nhưng cho dù là giả, thanh danh của cô nương gia như vậy cũng không tốt, Âm thị liền không muốn kết mối hôn sự này nữa, còn đi tìm cho Hoài Cảnh Dương những cô nương tốt ở nhà khác.
Nhưng có lẽ vì đã gặp qua dung mạo xinh đẹp của Sở Ngu, Âm thị nhìn cô nương nhà khác thế nào cũng cảm thấy thiếu đi chút hương vị.
Tướng mạo con trai bà ta ở Giang Nam là số một số hai, vậy cô nương muốn xứng đôi với con trai bà, tự nhiên cũng không thể kém cạnh.
Suy tính hồi lâu, Âm thị lại bảo Hoài Cảnh Dương đi đến Lâm gia thăm dò tình hình xem rốt cuộc mọi chuyện là thế nào.
Hoài Cảnh Dương ôn tồn nói: “Sở muội muội, mấy ngày nay muội vẫn ổn chứ?”
Sở Ngu ít nhiều cũng đoán được tâm tư của Hoài gia, nhưng chuyện này cũng là lẽ thường tình.
Nàng gật đầu: “Lâm gia có nhiều việc, bận rộn một chút, nhưng thật ra cũng không sao.”
Hồ thị nắm chặt hai tay, nghe nàng nói không sao, trong lòng Hồ thị càng thêm khó chịu, dựa vào cái gì mà đứa con trai nhỏ bà ta vất vả lắm mới có được đã không còn, Lâm Sở Ngu vẫn có thể bình thản không sao chứ!
Hồ thị với giọng điệu âm dương quái khí, bi thống nói: “Cũng không biết rốt cuộc An nhi sao lại cứ thế mà mất...”
Lâm Sở Ngu liếc mắt nhìn bà ta một cái: “Di nương chớ có đau buồn, Lâm An được nuôi dưỡng trong phòng di nương, di nương lại vì cha qua đời mà đau lòng muốn chết, không chăm sóc tốt cho đệ đệ, quả thật cũng không thể trách ngài.”
Tiếng nghẹn ngào của Hồ thị thoáng chốc bỗng im bặt, trong ánh mắt tựa hồ mang theo lửa giận ngút trời nhìn chằm chằm Lâm Sở Ngu, nếu không phải Hoài Cảnh Dương đang ở đây, bà ta có lẽ đã cầm đao lao tới rồi.
Sở Ngu lại quay đầu đi: “Hoài tam ca ca sao lại tới đây?”
Hoài Cảnh Dương sửng sốt một chút, gượng cười: “Mẹ ta bảo ta mang chút điểm tâm tới đây, đều là đồ Sở muội muội thích ăn, bà dặn nếu muội muội có thời gian rảnh rỗi thì đến Hoài gia ngồi một lát, bà rất nhớ muội.”
Sở Ngu mỉm cười gật đầu đáp lời: “Làm phiền tam ca ca nói thay ta với Hoài phu nhân một tiếng, Sở Ngu xin ghi nhớ, đợi mọi việc ở Lâm gia đều xử lý ổn thỏa, ta sẽ đến Hoài phủ xin chén trà uống.”
Thấy Hoài Cảnh Dương chuẩn bị đi, Hồ thị cắn răng bật dậy: “Hoài gia các người dẫu sao cũng là dòng dõi thư hương, loại người vì tiền tài mà ngay cả đệ đệ ruột thịt cũng có thể mưu hại như Lâm Sở Ngu, Hoài công tử cũng dám rước về sao!”
Bóng dáng Hoài Cảnh Dương khựng lại, theo bản năng nhíu mày, nhìn về phía Sở Ngu vẫn đang giữ nụ cười nhạt ở bên cạnh. Không hiểu sao, tuy không rõ Lâm An rốt cuộc chết thế nào, nhưng hắn luôn cảm thấy Lâm Sở Ngu không thể làm ra loại chuyện này.
Hoài Cảnh Dương đang định lên tiếng bênh vực Sở Ngu vài câu, ngoài cửa bỗng có một bóng dáng cao gầy bước vào, cất tiếng cười đầy khinh thường: “Ai dám rước cơ?”
Ba người trong phòng đều ngẩn ra, nhìn về phía người vừa lên tiếng.
Hoài Cảnh Dương từng gặp qua Dung Đình, vị chưởng sự Lộ gia này, hắn đã không chỉ một lần nghe mẹ mình nhắc tới, huống hồ thanh danh phong lưu bên ngoài của Dung Đình, muốn không biết đến hắn cũng rất khó.
Hắn còn biết, Dung Đình là biểu huynh của Lâm Sở Ngu.
Hoài Cảnh Dương chỉnh lại thần sắc, mang theo tâm thái của người lần đầu gặp người nhà Sở Ngu, cung kính gật đầu với Dung Đình: “Dung công tử.”
Dung Đình nhìn sang, độ cong khóe miệng càng lớn hơn, nhưng ý cười lại không chạm đến đáy mắt, người này hắn từng gặp rồi.
Lần trước ở tửu lâu, Lâm Sở Ngu cười trước mặt hắn ta tươi như một nụ hoa vậy.
“Hoài Cảnh Dương?” Hắn cười, gằn từng chữ nhả rõ ba chữ này.
Hoài Cảnh Dương bị hắn gọi như vậy, không hiểu sao sau lưng lại toát ra một tầng mồ hôi.
Có lẽ hắn đã hiểu lầm rồi chăng, vị Dung công tử này sao dường như lại có chút địch ý với hắn. Hoài Cảnh Dương nhanh chóng nhíu mày, chẳng lẽ Hoài gia và Lộ gia có xích mích?
Nhưng chưa đợi Hoài Cảnh Dương nghĩ nhiều, Sở Ngu đã không vui mấy lên tiếng: “Sao lần nào Đình ca ca tới cũng không có ai thông báo một tiếng vậy.”
Phủ đệ Lâm gia này, cứ làm như là hậu viện nhà của Dung Đình vậy.
Dung Đình tự nhiên ngồi xuống, vắt tay sang bên cạnh, bộ dạng vô cùng thiếu đứng đắn nói: “Ồ, đại khái là bị sắc đẹp của ca ca làm cho mê mẩn rồi.”
Khóe miệng Sở Ngu giật giật, sinh sinh nuốt lại câu "ngài có thể có liêm sỉ một chút được không" vào trong bụng, lại nhớ tới hôm ấy ở Dung gia, người này nói muốn giúp mình, kết quả một chút động tĩnh cũng không thấy đâu.
Sở Ngu ôn tồn nói: “Vậy hôm nay Đình ca ca tới đây có việc gì không?”
Lời đã đến bên miệng Dung Đình, khóe mắt lại liếc thấy Hoài Cảnh Dương: “Không có việc gì, đi ngang qua, ghé vào xin chén trà uống thôi.”
Lộ Lâm đầu đầy mồ hôi chạy tới, áp giải theo Ngụy Đại Toàn: “Công tử, đã mang người tới rồi.”
Dung Đình khựng lại: “......”
Được thôi.
Thân thể Hồ thị lảo đảo, loạng choạng lùi lại mấy bước, nhất thời không với được tay vịn, cứ thế ngã bệt xuống đất.
Ngụy Đại Toàn lại càng khiếp sợ hơn, chỉ vào Hồ thị run rẩy nói: “Là bà ta mua viện tử cho ta ở, là bà ta......”
Hồ thị trừng lớn hai mắt, ngay cả một lời phản bác cũng nói không nên lời.
Sự tình diễn ra quá đỗi đột ngột khiến Hoài Cảnh Dương có chút hoang mang không hiểu đầu đuôi, nhưng nghe được lời của Ngụy Đại Toàn, ánh mắt hắn chợt lóe lên tia sáng tỏ, dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Hắn quay đầu nhìn Lâm Sở Ngu không có lấy một tia kinh ngạc, ánh mắt có chút phức tạp.
Chuyện của Lâm gia có thể nói là nối tiếp nhau không dứt, đúng là một vũng nước đục.
Sở Ngu ngẩng đầu nhẹ giọng nói: “Hoài ca ca, trong nhà bận rộn không tiện chiêu đãi, lần tới ta nhất định sẽ đến quý phủ thỉnh an Hoài phu nhân, đa tạ bà đã quan tâm.”
Hoài Cảnh Dương tâm thần bất định gật đầu: “Được.”
Trước khi đi hắn lại quay đầu dặn dò: “Có việc gì thì đừng gắng gượng, hãy đến Hoài gia tìm ta... tìm mẹ ta.”
Sở Ngu nhìn theo bóng lưng Hoài Cảnh Dương rời đi, cho đến khi bóng dáng hắn biến mất khuất tầm mắt, lúc này mới quay đầu lại, liền bắt gặp ánh mắt không được vui vẻ cho lắm của Dung Đình.
“Hoài ca ca?”
Sở Ngu do dự một chút, nghĩ bụng mình cũng không gọi sai, cho rằng Dung Đình không quen biết Hoài Cảnh Dương, còn cẩn thận giải thích cho hắn: “Hoài gia và Dung gia là thế giao, khi lão thái thái Hoài gia còn sống, ngoại tổ mẫu và bà ấy rất thân thiết.”
“Vậy sao?” Dung Đình đứng dậy, đưa mắt ra hiệu cho Lộ Lâm, Lộ Lâm liền trói cả Hồ thị lại.
Giữa tiếng chửi rủa của Hồ thị, Dung Đình chậm rãi nói: “Lâm Sở Ngu, muội lấy đâu ra nhiều ca ca thế hả?”
“Cô nương gia nhà người ta, không biết e thẹn chút sao?” Hắn lại nói.
Sở Ngu nhíu mày, gọi một tiếng ca ca, sao lại không e thẹn chứ?
Vậy nàng còn gọi hắn là ca ca đấy thôi......
Sở Ngu ngước mắt, nhíu mày thăm dò gọi: “Dung Đình?”
Nàng vừa gọi một tiếng Dung Đình này, thân hình nam nhân trước mặt lập tức cứng đờ, sau khi phản ứng lại nụ cười càng thêm kỳ dị: “Lâm Sở Ngu, muội gọi ta là gì?”
“......”
“Biết e thẹn rồi sao?”
Sở Ngu sai Dao Trúc đi mời các tộc lão Lâm gia đến sảnh ngoài, Lộ Lâm áp giải Ngụy Đại Toàn đi ra tiền sảnh, Sở Ngu theo sát phía sau, một câu cũng không nói.
Kim Ấu thật sự không hiểu đây là đang diễn ra chuyện gì, muốn hỏi một câu, nhưng thấy cô nương sầm mặt lại, liền cũng không dám mở lời.
Dung Đình nhìn chằm chằm bóng dáng mảnh khảnh kia, nhớ tới tiếng gọi Dung Đình của nàng, không khỏi bật cười.
Mãi cho đến sảnh ngoài, bước chân Dung Đình chuyển hướng đi về phía chiếc ghế dài trong viện ngồi xuống.
Chuyện xấu trong nhà Lâm gia, hắn cũng không tiện nhúng tay vào.
Lộ Lâm: “Công tử, chúng ta không về sao?”
Dung Đình nhắm hai mắt sưởi nắng, vẻ mặt thỏa mãn ừ một tiếng, ngay khi Lộ Lâm cho rằng hắn sẽ không mở miệng nữa, Dung Đình bỗng nhiên hỏi: “Nếu Lâm Sở Ngu bàn chuyện hôn sự, lão thái thái sẽ hứa gả nàng cho gia đình thế nào nhỉ.”
Lộ Lâm không ngờ Dung Đình vậy mà lại quan tâm đến chuyện này, theo bản năng cười đáp: “Công tử vừa nãy không phải đã gặp rồi sao, Hoài gia tam công tử đấy, nếu không phải lão thái thái nhọc lòng tác hợp, Sở cô nương làm sao có thể qua lại gần gũi với hắn như vậy.”
Đôi lông mày vốn đang giãn ra của Dung Đình lập tức nhíu chặt, Hoài Cảnh Dương?
Tên đó thì có gì tốt chứ, Hoài gia là dòng dõi thư hương, nha đầu kia gả qua đó, chẳng phải sẽ phải cẩn trọng giữ kẽ mọi bề sao, căn bản là không bằng...
Đột nhiên, nam nhân vốn đang nhắm hai mắt bỗng bừng mở mắt ra.
Dung Đình ngẩn người hồi lâu, nhìn chằm chằm khối ngọc bội có khắc chữ Lộ bên hông rất lâu.
Mà lúc này, Sở Ngu đang đứng giữa sảnh ngoài, bên cạnh nàng là Hồ thị đang quỳ khóc sướt mướt nhất quyết không nhận tội. Sở Ngu vạch trần tội lỗi của bà ta từng chuyện một, Hồ thị chỉ đáp trả bằng một câu ta không có, liền không còn lời nào khác.
Ngụy Đại Toàn đã sớm sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, hắn nào đã gặp qua cảnh tượng như thế này bao giờ, Sở Ngu chỉ liếc mắt nhìn sang, hắn liền khai ra tất cả.
Các vị tộc lão Lâm gia lúc trước đều là do Hồ thị mời tới, ai ngờ sau đó sự việc lại xoay chuyển thế này, hơn nữa cái miệng kia của đại cô nương, tuôn ra từng câu từng chữ đập thẳng vào mặt khiến bọn họ trở tay không kịp.
Người cầm đầu vuốt râu, những người còn lại đều nhìn sắc mặt của ông ta.
Lâm Ngạn là người đức cao vọng trọng nhất trong tộc Lâm gia, ngày thường chuyện gì cũng do ông ta quyết định, hôm nay ông ta không lên tiếng, những người khác liền càng ngậm miệng giữ im lặng.
Lâm Ngạn cau mày liếc nhìn Hồ thị, chuyện Hồ thị tư thông, hiện giờ tang chứng vật chứng rành rành, bà ta thế mà to gan lớn mật đến mức này!
Lại còn dám dính dáng đến chuyện làm ăn của thanh lâu, quả thực là làm mất mặt Lâm gia, nếu là ngày thường, loại nữ tử như vậy ông ta đã sớm ra lệnh đem nhốt lồng heo rồi!
Thế nhưng tình cảnh Lâm gia hiện nay đã sớm không còn như xưa, không có người đứng ra đương gia làm chủ, bà ta lại là di nương duy nhất sinh được con trai cho Lâm Hứa, nếu bà ta mà không còn, vậy toàn bộ Lâm gia, chẳng phải sẽ để một tiểu nha đầu ra mặt sao?
Chẳng phải sẽ khiến người ngoài chê cười hay sao!
Lâm Ngạn nói bóng nói gió, ý đồ muốn tạm thời kéo dài chuyện này: “Đại cô nương, không phải lão phu không muốn chủ trì công đạo, mà thật sự là Lâm gia dạo gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, nếu giờ lại tuồn ra chuyện như thế này, thì người ngoài sẽ nhìn Lâm gia chúng ta thế nào? Thể diện của phụ thân ngươi, cũng sẽ mất sạch!”
Sở Ngu làm sao lại không biết lão già này đang suy tính điều gì: “Ý của Ngạn thúc là vì nể mặt phụ thân ta, nên muốn giữ lại ả nữ nhân tư thông với nam nhân bên ngoài, dính dáng đến thanh lâu này ở lại Lâm gia sao?”
Lâm Ngạn còn định nói lấp lửng nước đôi: “Cũng không phải ý này...”
“Vậy thì tốt rồi.” Sở Ngu cười một tiếng ngắt lời ông ta, nháy mắt ra hiệu cho hai tên đại hán ngoài cửa, hai người kia cầm đoạn dây thừng xông vào, không đầy hai nhát đã trói Hồ thị lại.
“Vậy thì để ngày mai đi, loại tiện nhân tư thông với nam nhân bên ngoài này nên xử trí thế nào, chắc không cần ta phải nhắc nhở các vị tộc lão đâu nhỉ.”
Cô nương đứng trước sảnh nói năng vô cùng cứng rắn dứt khoát, Lâm Ngạn nhất thời không thể nói được lời nào phản bác, cách làm của Lâm Sở Ngu, quả thật ông ta không thể bắt bẻ được chỗ nào.
Hồ thị lúc này thật sự sợ hãi, liều mạng giãy giụa, thanh âm run rẩy nói: “Lâm Sở Ngu, tiểu tiện nhân nhà ngươi, ngươi chính là muốn nuốt trọn gia sản Lâm gia, ngươi hại chết An nhi, lại hãm hại một thân phận di nương thấp hèn như ta! Các vị chẳng lẽ không nghĩ lại xem, vì sao từ khi nàng ta trở về Lâm gia, Lâm gia liền không có một ngày yên ổn chứ!”
Hồ thị nói rồi, hận không thể lao thẳng vào người Sở Ngu mà cắn xé.
Lâm Sở Ngu lướt mắt nhìn vẻ mặt đã có phần lung lay của các vị tộc lão, lạnh lùng phân phó: “Nhốt vào phòng chứa củi đi, không cho ai được vào.”
Lúc Lâm Duyệt Nhi đến nơi, Hồ thị đang bị trói lôi đi phòng chứa củi, nàng ta định đi theo, nhưng đi được nửa đường lại vòng trở lại, mang theo bộ dạng như muốn đồng quy vu tận với Lâm Sở Ngu.
Sở Ngu tóm lấy cổ tay nàng ta, giơ tay tát thẳng một bạt tai: “Lâm Duyệt Nhi, mẹ ngươi tư thông với người khác, ngươi nếu còn dám làm loạn, liền đi vào phòng chứa củi ở chung với bà ta đi!”
Lâm Duyệt Nhi ngây người, bị Lâm Sở Ngu dọa sợ, lập tức trở nên an phận, ngay cả khóc cũng không dám khóc lớn.
Chuyện của Hồ thị kéo dài suốt cả một buổi trưa, lúc nàng đi ra, Dung Đình đã đi mất rồi.
Sở Ngu cũng không nghĩ nhiều, Dung Đình lúc này đã giúp nàng rất nhiều rồi, hắn vốn là kẻ không chịu ngồi yên một chỗ, làm sao có thể ngoan ngoãn ở lại Lâm trạch đợi kết quả chứ.
Nàng định về phòng thay xiêm y khác, ban nãy để Hồ thị chạm tới gần, bộ xiêm y này nàng đều thấy thật xui xẻo.
Nàng đưa tay chỉnh lại bộ diêu trên đầu, phía đằng kia Trần thúc lật đật chạy đến: “Cô nương, trong viện đã dọn xong thức ăn, Dung công tử đang đợi ạ.”
Động tác của Sở Ngu khựng lại, ngón tay dừng trên đóa hải đường bằng bạc của bộ diêu, kinh ngạc hỏi: “Hắn vẫn chưa đi sao?”
Trần thúc cười hà hà gật đầu, trong lòng cảm thán cô nương cùng vị Dung nhị công tử này huynh muội tình thâm.
Theo cách nhìn của Trần thúc, Dung công tử này chính là thay mặt Dung gia đến để che chở cô nương.
Sở Ngu đi một mạch tới, bước chân có hơi nhanh, nên khi nàng đến trong viện thì khuôn mặt nhỏ đã ửng đỏ, thái dương còn lấm tấm mồ hôi.
Nàng đến gần, nam nhân kia đã cầm đũa ăn hòm hòm rồi, căn bản không hề có ý định đợi nàng cùng ăn.
“Đình ca ca vẫn còn chuyện gì sao?”
Hàng chân mày vốn đang hơi nhíu chặt của Dung Đình bỗng chốc cứng đờ, ngay sau đó lại giãn ra.
Hắn ngẩng đầu lên, một vệt nắng chói chang rọi tới, Dung Đình nheo mắt lại, ngược sáng nên không nhìn rõ dáng vẻ của Lâm Sở Ngu, chỉ loáng thoáng thấy đóa hải đường bằng bạc cài trên búi tóc nàng đang phản chiếu ánh sáng rạng ngời.
Dung Đình thầm chửi thề vài câu trong lòng, không biết ban nãy mình rốt cuộc phát điên cái gì.
Nha đầu này gọi lão thái thái một tiếng ngoại tổ mẫu, xem như một nửa người của Dung gia, trước đây hắn ngứa mắt với nàng, chẳng phải cũng chính vì nguyên nhân này hay sao?
Thế mà bây giờ làm sao lại quên mất rồi.
Bao nhiêu hứng thú của Dung Đình phút chốc bay sạch, đảo mắt nhìn bàn thức ăn, nụ cười cũng nhạt đi: “Không có gì.”
Trước khi đi hắn còn quay đầu lại bồi thêm một câu: “Tiểu tử Hoài gia kia cũng không tồi, nhưng muội nếu thật sự thích thì cũng phải biết giữ ý tứ một chút, dẫu sao thì cả Giang Nam này đều biết muội gọi ta một tiếng ca ca, đừng làm mất mặt người Lộ gia ta.”
Sở Ngu bị một tràng những lời nói bất thình lình này của hắn làm cho nhất thời không biết phải trả lời thế nào, do dự một hồi thì người này đã đi khuất rồi.
Nàng lặng lẽ đứng yên một lát, thật sự không biết chút lương tâm muốn làm huynh trưởng đột nhiên bộc phát này của Dung Đình là từ đâu chui ra.
Nhưng có một điểm hắn nói không sai, Hoài Cảnh Dương quả thực cũng khá tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)