“Cậu đánh giá tôi cao quá rồi! Bây giờ hạng 20 đã có 70 điểm, tôi phải giết bao nhiêu mới chen vào được? Tôi chỉ là đang sốt ruột thôi, vừa nghe anh tôi bị đè đầu, tôi liền muốn đi xem anh ấy. Cậu không biết đâu, anh tôi mà nổi điên lên là không biết trời đất gì hết, lỡ như một mình đi thách đấu dị thú nhị phẩm… Chết tiệt, nhà họ Chung không thể mất anh ấy được, nửa đời sau ăn không ngồi rồi của tôi đều trông cậy vào anh ấy cả!”
Lê Dạng: “…” Ngài đây ăn không ngồi rồi cũng có kế hoạch ghê.
Sau một hồi lải nhải của Chung Khôn, Lê Dạng cuối cùng cũng hiểu ra tình hình.
Chung Khôn không có dã tâm lớn, chỉ muốn vượt qua kỳ thi thực chiến. Nếu không phải Bảng Tích Phân đột ngột được công bố, anh ta sẽ không bao giờ rời khỏi “cái lỗ chó” của mình.
Bảng Tích Phân vừa công bố, Chung Khôn nhìn điểm số xong thì hoảng, sợ anh trai mình xảy ra chuyện, nên muốn chạy đến xem.
Nào ngờ dọc đường không yên ổn, anh ta chọc phải con dây thường xuân biến dị lúc nãy, đánh vật vã nửa ngày cũng không giết được nó, ngược lại còn bị truy đuổi chạy đông chạy tây, cho đến khi gặp được Lê Dạng… Chung Khôn vẫn còn sợ hãi nói: “May mà có cậu đó, bạn học Phương!”
Lê Dạng bình tĩnh nói: “Không có gì.”
Hai người tụ tập cũng không an toàn, Lê Dạng không có hứng thú với điểm số, xếp hạng hay dị thú nhị phẩm, cô chỉ muốn làm nốt “việc đồng áng” cuối cùng, chăm chỉ kiếm thêm vài năm tuổi thọ.
Chung Khôn đảo mắt một vòng, nói: “Bạn học Phương, cậu đi cùng tôi đi!”
Lê Dạng: “?”
Chung Khôn nói: “Tôi biết tụ tập dễ gây nguy hiểm, nhưng hiện tại Khu 6 chắc chắn đã tụ tập không ít người, có lẽ dị thú đều đã bị mùi người thu hút đến đó cả rồi. Giờ tôi lại không có vũ khí, nếu gặp phải một con nữa thì chỉ có nước nhấn thiết bị Cứu Viện thôi!”
“Thế này nhé, cậu hộ tống tôi một đoạn, đưa tôi đến chỗ anh tôi, tôi là người siêu ‘không thẹn với lương tâm’, đợi ra khỏi trường thi nhất định sẽ trọng… khụ khụ…” Thật ra thì không vi phạm quy định, nhưng cô bạn học Phương này quá cẩn thận, anh ta đành phải chiều theo ý cô.
Lê Dạng trầm ngâm, hỏi: “Tại sao Khu 6 lại tụ tập không ít người?”
Chung Khôn nói: “Anh tôi ở Khu 3, Lâm Chiếu Tần ở Khu 5… Anh tôi muốn dùng tốc độ nhanh nhất để thu hút dị thú nhị phẩm, vậy thì tất nhiên phải gọi các thí sinh mạnh mẽ cùng hành động, cho nên bọn họ chắc chắn đang tập trung về phía này. Cũng không biết cô Lê Dạng kia ở khu mấy, nếu cô ta cũng vừa vặn ở Khu 6, vậy thì…”
Không thể không nói, đầu óc của Chung Khôn thật sự rất nhạy bén, quả nhiên đã đoán ra được bảy tám phần tình hình.
Đúng lúc này, giọng của giám khảo chính vang lên từ tất cả các thiết bị Cứu Viện: “Ba thí sinh đứng đầu Bảng Tích Phân đã cùng lúc có mặt tại khu vực Khu 6, kích hoạt cơ chế ẩn, vật biến dị nhị phẩm sẽ giáng xuống địa điểm thi, xin các vị chú ý an toàn.”
Chung Khôn hít một hơi khí lạnh, nói: “Cô Lê Dạng này thật sự ở Khu 6 à!”
Lê Dạng: “…” Còn sao nữa, đang ở ngay trước mắt anh đây.
Chung Khôn càng thêm sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng: “Toi rồi toi rồi, thật sự dụ ra dị thú nhị phẩm rồi, tôi phải đi trông chừng anh ấy, anh ấy không thể xảy ra chuyện được a a a…”
Chung Khôn lại nhìn về phía Lê Dạng, nói: “Tôi thấy xếp hạng của cậu không thấp, chắc chắn không rớt khỏi top hai mươi đâu! Vậy nên cậu có nhận việc này không? Xong việc tôi cho cậu một viên Dẫn Tinh Đan!”
Dẫn Tinh Đan là thứ gì?
Lê Dạng không hiểu về những thứ này, nhưng cô biết để trở thành Chấp Tinh giả cần phải dẫn tinh nhập thể, viên Dẫn Tinh Đan này hẳn là có liên quan đến việc đó.
Chung Khôn tiếp tục nói: “Bạn học Phương, Dẫn Tinh Đan của nhà họ Chung chúng tôi không phải loại hàng pha nước lã mười vạn một viên trên thị trường đâu!”
“!”
Mười vạn một viên!
Lê Dạng nhanh chóng suy nghĩ.
Tình hình ở Khu 6 lúc này có lẽ đã loạn như cháo, khu an toàn cũng chưa chắc đã an toàn, vậy thì cô sẽ không dễ dàng thu hoạch dị thực không phẩm cấp được nữa.
Điểm số của mình chắc chắn không có vấn đề gì, nhiều nhất cũng chỉ là rớt xuống hạng hai.
Hạng hai cũng tốt, Lê Dạng còn thấy hạng nhất này quá nổi bật.
Vậy thì…
Lê Dạng nói: “Trên đường gặp sinh vật biến dị, anh phải ra tay hỗ trợ.”
Chung Khôn: “Tôi không có vũ khí…”
Lê Dạng: “Cầm chân là được.”
Chung Khôn: “Được, được thôi.”
Hai người lên đường, để tiết kiệm thời gian, họ không đi vòng theo khu an toàn nữa mà cố gắng đi thẳng nhất có thể.
Trên đường không thể tránh khỏi việc gặp phải sinh vật biến dị.
Một con lợn rừng biến dị cấp thấp xông tới, Chung Khôn cắn răng nói: “Tôi đi cầm chân nó, cậu…”
Lê Dạng giữ lấy cánh tay anh ta, nói: “Chạy!”
Chung Khôn: “???”
Không đợi anh ta hỏi, Lê Dạng đã kéo anh ta lao vào rừng cây, lượn đông lượn tây để cắt đuôi con lợn rừng biến dị.
Hai người đang thở hổn hển, tiếng “răng rắc” vang lên, một nụ hoa đột nhiên vươn xuống từ phía trên.
Chung Khôn bị dọa giật nảy mình, buột miệng thốt ra: “Chạy!”
Nhưng lần này, Lê Dạng lại nói: “Cầm chân nó.”
Chung Khôn: “???”
Lê Dạng bật người nhảy ra sau cái cây biến dị, nụ hoa kia đuổi theo Chung Khôn, còn cô thì chớp lấy thời cơ, vung một nhát rìu xuống, bổ bay cái “đầu” của nó.
Không hổ là cây cối biến dị, chỗ bị chặt đầu tuôn ra ào ạt lại là máu tươi.
Lê Dạng không nhận được thông báo của hệ thống, biết cái cây này vẫn chưa chết hẳn, cô nheo mắt phán đoán vị trí “ánh sao” rồi lại “phang phang phang” chém vào gốc cây.
【 Tuổi thọ cộng 1 năm 】
Mái tóc xám khói của Chung Khôn dính đầy máu, gương mặt búp bê cũng tràn ngập vẻ hoảng sợ, nói: “Sao, sao lần này không chạy?”
Lê Dạng mở miệng đáp ngay: “Tùy cơ ứng biến.”
Chung Khôn vẻ mặt đau khổ nói: “Chị ơi, cái ‘cơ’ này em xem không hiểu.”
Lê Dạng nói: “Vậy thì anh cứ nghe lệnh mà làm.”
Chung Khôn thức thời: “Được rồi, chị Phương.”
Anh ta đã nhìn ra, cô gái này mạnh thật sự, chém dị thực như chém rau, không hổ là người đã lọt vào top hai mươi.
Nửa giờ sau, Chung Khôn tổng kết ra kinh nghiệm, hỏi: “Tại sao cậu chỉ ra tay với dị thực?”
“Bởi vì…” Lê Dạng mặt không đổi sắc, bịa chuyện tỉnh bơ: “Tôi là người ăn chay.”
Chung Khôn: “………………”
Tôi tin anh cái quỷ, với lại, người ăn chay không phải dùng trong trường hợp này!
Nhưng anh ta đã tận mắt chứng kiến thực lực của Lê Dạng, cũng không dám tranh luận với cô. Lỡ đâu nhát rìu kia chém lệch, cổ của anh ta không cứng bằng dị thực được.
Tâm trạng Lê Dạng rất tốt.
Chung Khôn này cũng khá hữu dụng, tuy không có sức chiến đấu nhưng vì tốc độ bản thân rất nhanh nên rất biết cách dụ địch, mà cô lại cần một người giúp cầm chân.
Họ đã thu hoạch được bốn con dị thực trên đường đi, tuy đều là cấp thấp nhưng cũng kiếm được bốn năm tuổi thọ, đúng là một mùa bội thu!
Còn về điểm số…
Không quan trọng, Lê Dạng lười xem, cô cũng không muốn nhắc Chung Khôn xem, lỡ anh ta phát hiện điểm của Phương Sở Vân không thay đổi thì chẳng phải lộ tẩy sao.
Cuối cùng, họ cũng gặp được đại đội quân.
Chung Khôn thở hổn hển nói: “Quả nhiên mọi người đều tụ tập lại đây.”
Khu vực của mỗi khu đều rất lớn, Lê Dạng trước đó đã mất hai ngày mới đi hết Khu 8, mà còn chỉ giới hạn ở các điểm an toàn, đủ thấy khu vực này rộng lớn đến mức nào.
Lúc này Khu 6 lại an toàn đến lạ.
“Đây là dị thú hay dị thực vậy?”
“Dị thực! Hoa thược dược!”
“Đừng có bắt nạt tôi ít học nhé, anh gọi cái này là hoa thược dược à? Cứ làm như tôi chưa thấy hoa thược dược bao giờ ấy!”
Lê Dạng nghe thấy những lời này, tai bất giác vểnh lên.
Dị thực à.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

