Hai tiếng đồng hồ bận rộn trôi qua, tuy Lê Dạng chưa dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ cây cối không phẩm cấp ở Khu 7, nhưng cô cũng đã quét sạch mọi thứ trên tuyến đường tối ưu nhất.
Hai giờ thu về ba năm tuổi thọ.
Hiệu suất này cao hơn hẳn hai ngày trước!
Lê Dạng vô cùng hài lòng, vui vẻ chạy về phía điểm an toàn của Khu 6.
Đừng nhìn hiện tại Khu 6 đang tụ tập một đống người, nhưng vì phương hướng tương đối nên phía của Lê Dạng ngược lại chẳng có mấy ai.
Cô vừa đến một điểm an toàn, đang định bắt đầu một vòng thu hoạch mới thì nghe thấy tiếng ai đó hét lớn từ xa: “Cứu mạng!”
Lê Dạng nhanh chóng ngẩng đầu, nheo mắt nhìn qua.
Chỉ thấy một bóng người đang chạy về phía Lê Dạng, phía sau anh ta là một đốm “ánh sao”. Vì là ban ngày nên “ánh sao” vốn không rõ ràng, hơn nữa phẩm cấp của sinh vật biến dị này không cao nên lại càng mờ nhạt.
Nếu hoa ăn thịt người là nhất phẩm cao giai, thì thứ trước mắt này chắc là nhất phẩm cấp thấp.
Lê Dạng không rành về mấy thứ này, toàn bộ đều dựa vào kinh nghiệm hữu hạn của bản thân để phân tích.
Người kia chạy rất nhanh, chỉ trong chớp mắt đã đến trước mặt Lê Dạng. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi lòe loẹt, quả đầu nhuộm màu xám khói thời thượng, gương mặt thì non choẹt như búp bê. Nhưng vì cách ăn mặc quá khoa trương nên trông anh ta không đáng tin chút nào.
“Bạn học! Giúp một tay được không! Vũ khí của tôi bị nó cuốn đi mất rồi, tay không thì tôi đánh không chết nó đâu a a a!”
Lê Dạng cũng đã nhìn rõ sinh vật biến dị đang đuổi theo anh ta, đó là một loại thực vật biến dị trông tương đối kỳ quái, bản thể có lẽ là… dây thường xuân?
Nó bám sát mặt đất, trườn về phía trước nhanh như một con bạch tuộc, từng sợi dây leo thon dài lúc thì quấn vào nhau, lúc lại đột ngột vươn thẳng ra đâm tới.
Lê Dạng vẫn còn đang quan sát, anh chàng tóc xám khói lại nói: “Bạn học! Tôi tên là Chung Khôn! Tôi là người của nhà họ Chung! Cậu giúp tôi chém nó, ra ngoài tôi sẽ đền bù cho cậu…”
Chưa đợi anh ta nói hết câu, một cơn gió đã lướt qua người, cô gái cao gầy vốn đang đứng trước mặt anh ta đã xách rìu lao về phía dây thường xuân biến dị.
Chung Khôn kinh ngạc quay người, liền thấy đối phương tay nâng rìu hạ, tiếng “răng rắc” vang lên khi cô chém vào đám dây thường xuân khiến chúng co rúm lại.
Chung Khôn im bặt.
Lê Dạng đã có kinh nghiệm đối đầu với hoa ăn thịt người, nên đối với đám dây thường xuân này chỉ cảm thấy cũng bình thường… Phẩm cấp chắc chắn không cao, phỏng chừng chỉ là nhất phẩm cấp thấp, lại còn bị anh bạn Chung Khôn này chém cho trọng thương, nên cô mới có thể dễ dàng thu hoạch nó như vậy.
【 Tuổi thọ cộng 1 năm. 】
Lê Dạng: “!”
Không tệ, nhặt một cái “xác” mà cũng được thêm một năm tuổi thọ.
Chung Khôn cuối cùng cũng thoát khỏi nguy cơ phải nhấn nút thiết bị Cứu Viện, anh ta nhìn Lê Dạng, kích động nói: “Cảm ơn!”
Lê Dạng nghiêm túc nói: “Bạn học, sau này đừng nói những lời như vậy, chúng ta đang trong kỳ thi, tôi sẽ không giúp cậu gian lận.”
Chung Khôn: “…?”
Lê Dạng lại trịnh trọng nói tiếp: “Tôi chỉ tiện đường đi ngang qua thôi, xong việc cậu cũng không cần phải đền đáp cho tôi đâu.” Cô cố tình nhấn mạnh bốn chữ cuối cùng.
Chung Khôn chớp chớp mắt, nói: “Bạn học yên tâm, cái này không tính là gian lận, càng không phải vi phạm quy định. Chế độ sinh tồn là như vậy, chỉ cần sống đến ngày thứ ba là được, bất kể bằng cách nào.”
Lê Dạng vẫn không buông lỏng cảnh giác, tiếp tục nói: “Có vi phạm quy định hay không là do các thầy cô quyết định, việc chúng ta cần làm là không thẹn với lương tâm!” Lần này, cô lại càng nhấn giọng vào bốn chữ cuối.
Chung Khôn: “…”
Anh ta tự nhận mình có EQ 180, nên lập tức hiểu ra ngay. Gộp hai câu của cô gái này lại rồi diễn giải thì chính là: anh muốn “không thẹn với lương tâm” thì phải “đền đáp cho tôi”.
Chung Khôn phì cười một tiếng.
Cô bạn học này cũng thú vị thật. Trông thì nghiêm túc, nhưng thực ra lại nói chuyện vòng vo; trông thì cẩn trọng, nhưng thực ra lại to gan lớn mật.
Chung Khôn vỗ ngực nói: “Yên tâm đi, người nhà họ Chung tôi nói lời giữ lời, nhất ngôn cửu đỉnh!”
Người nhà họ Chung?
Lê Dạng không biết gì về các thế gia Chấp Tinh giả này, chỉ nhớ thí sinh đứng thứ hai trên Bảng Tích Phân tên là Chung Càn.
Chung Càn… Chung Khôn…
Chung Khôn cũng nhận ra Lê Dạng là thí sinh ngoại tỉnh, tự hào nói: “Chung Càn là anh họ tôi!”
Đúng là người một nhà thật.
Chung Khôn rõ ràng là một kẻ lắm lời, anh ta lại nói: “Tôi không trâu bò bằng anh tôi, cắn thuốc cũng chỉ đẩy được chỉ số cơ thể lên 84 điểm… Haiz, chỉ số cơ thể của anh tôi là 93 điểm đấy! Con số này mà đặt ở Trung Đô cũng thuộc hàng yêu nghiệt rồi!”
Lê Dạng chỉ biết trong kỳ thi thực chiến của tỉnh Đông Hóa lần này, chỉ số cơ thể cao nhất là 93 điểm, hóa ra chính là của vị Chung Càn này.
“Vậy mà anh tôi lại bị một thí sinh vô danh vượt mặt!” Chung Khôn làm ra vẻ mặt rất khoa trương, nhưng vì sở hữu gương mặt búp bê bẩm sinh nên cũng không khiến người ta ghét, chỉ nghe anh ta căm phẫn nói, “Cái cô Lê Dạng này là thần thánh phương nào vậy? Lại có thể cày điểm lên đến 200… Chết tiệt, cô ta lên 280 điểm rồi kìa a a a!”
Lê Dạng vốn có 275 điểm, vừa rồi lại giết thêm con dây thường xuân biến dị, vừa vặn chạm mốc 280.
Trên bảng xếp hạng.
Hạng nhất, Lê Dạng, 280 điểm.
Hạng nhì, Chung Càn, 200 điểm.
Trong hai giờ qua, cả hai đều tăng không ít điểm, Lê Dạng dựa vào dị thực không phẩm cấp, còn Chung Càn thì chém sạch sinh vật nhất phẩm trên đường đi.
Tuy nhiên, giữa họ vẫn còn chênh lệch khoảng 80 điểm.
Muốn san bằng khoảng cách này, chỉ có cách hạ gục sinh vật biến dị nhị phẩm duy nhất kia.
Chung Khôn lải nhải một hồi mới đột nhiên nhớ ra, hỏi: “Bạn học, cậu tên gì?”
Lê Dạng: “…”
Chung Khôn nói: “Tôi phải biết tên cậu, sau này mới có thể ‘không thẹn với lương tâm’ chứ.”
Cái tên “Lê Dạng” này, thật đúng là khó nói ra.
Lê Dạng nghĩ ngợi, cảm thấy lúc cần khoác áo choàng thì phải khoác, chắc bạn học Phương cũng sẽ không nuốt phần đền đáp của cô đâu.
“Tôi tên Phương Sở Vân.” Lê Dạng biết Phương Sở Vân ở Khu 1, dù cô ấy có chạy như bay cũng không thể nào từ Khu 1 chạy đến Khu 6 được.
Chung Khôn lướt Bảng Tích Phân, nói: “Ồ, cậu trong top hai mươi đấy, lợi hại!”
Phương Sở Vân là nhân vật nổi bật ở trường trung học số một Hoàng Thành, nhưng đến tỉnh thành thì chẳng là gì, Chung Khôn rõ ràng là không quen biết.
Lê Dạng cũng tìm thấy tên Chung Khôn trên Bảng Tích Phân.
Khác với người anh họ Chung Càn dẫn đầu, anh bạn tóc xám khói này lại đang kề vai sát cánh với Vu Hồng Nguyên, cùng có số điểm là không.
Chung Khôn gãi đầu nói: “Tôi đã nghiên cứu kỹ 《Những điều cần biết khi tham gia》, vốn định trốn trong khu an toàn ba ngày là được… Ai ngờ anh tôi lại bị người ta đè đầu…”
Lê Dạng không hiểu rõ mối liên hệ trong đó, hỏi: “Tôi tưởng cậu đang nhắm đến top hai mươi…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)