Hiện tại có chút điểm điểm tích lũy, cô tính toán nới rộng sân ra một chút. Một nửa vây bằng đá, một nửa dùng tre làm tường rào, đồng thời cần thuê xe kéo đá về.
Đêm nay cô định làm xong cái cối xay đá đã, trong nhà chật quá, phải dọn bớt mấy tảng đá thừa ra ngoài.
Tối qua cô đã mài tròn hai tảng đá, giờ cần làm thớt dưới cố định và thớt trên xoay tròn. Mặt tiếp xúc của cả hai phiến đá đều phải mài ra các rãnh răng cưa sắp xếp đều đặn để nghiền nhỏ lương thực.
Làm xong, cô đục một khe lõm ở giữa hai thớt đá để đặt trục xoay, thớt trên còn phải đục thêm một lỗ làm mắt cối để đổ lương thực xuống.
Sau cùng, cô đục một lỗ bên cạnh thớt trên để lắp tay cầm, rồi lấy khúc gỗ bên cạnh làm trục xoay. Nếu có sắt thì tốt hơn, lần sau tới tiệm của bà Lý xem có không vậy.
Trước mắt cứ làm cái tay cầm đơn giản, cô tự mình đẩy được là được, sau này làm giá đỡ sau cũng không muộn.
Cuối cùng cũng làm xong, cô múc nước rửa sạch cối rồi lắp trục và tay cầm vào. Thấy hai người kia vẫn chưa ngủ, cô bảo bố Bạch lấy ít kiều mạch bỏ ra thử nghiệm. Vì chưa bóc vỏ nên hạt hơi to, khó chui lọt lỗ, cần phải nghiền vụn ra một chút.
Sau đó cô dùng tay quay cối đá, chậm rãi xoay tay cầm. May mà các rãnh răng tiếp xúc rất tốt, giờ chỉ xem có xay mịn không thôi. Đẩy một hồi lâu mới thấy ít bột mì bị ép dẹt rơi xuống.
Xem ra phải phơi khô mới được, nếu không sẽ chẳng thể xay thành dạng bột mịn.
“Bố, ngày mai bố đem chỗ kiều mạch mày mang đi phơi một chút nhé, đợi khô rồi chúng ta thử lại.” Cứ phơi khô rồi tính sau.
“Suýt nữa thì quên, còn mấy cái đèn năng lượng mặt trời và pin nữa, cũng đem ra phơi để nạp điện luôn.”
Bố Bạch vội vàng đồng ý, ông thích thú vuốt ve cái cối xay. Thứ này thật thần kỳ, không cần điện hay năng lượng mà vẫn điều khiển được. Tuy chưa xay thành bột nhưng bố Bạch cảm thấy ăn thứ này hẳn là rất giống mì sợi.
Sở Mạch Hàn cũng vô cùng ngạc nhiên. Tuy chưa thấy bột mì được xay xong nhưng hắn chẳng hề nghi ngờ lời của Bạch Tâm Nhiễm.
Cái cối đá này tuy tốn sức và hơi chậm, nhưng nguyên liệu dễ tìm, cách làm đơn giản, mỗi nhà sắm một cái cũng không khó.
Bạch Tâm Nhiễm nhìn một lát rồi không để ý nữa, mặc kệ cho hai người họ đánh giá.
Giờ vẫn còn chút thời gian, cô định chẻ tre thành nan dài để đan một cái mẹt phơi đồ, rồi đan thêm một cái giỏ tre lớn đựng bát đũa.
Đôi tay cô thoăn thoắt không ngừng, sợ bố Bạch đi nghỉ mất nên vội hỏi: “Bố, con định rèn luyện thân thủ một chút, lát nữa bố dạy con nhé? Hoặc bố cứ lập kế hoạch rèn luyện, con sẽ thực hiện.”
“Nhưng bố cũng không biết nhiều đâu, chỉ luyện theo những gì ở trong đoàn trước kia thôi.” Bố Bạch là người cường hóa tốc độ, chủ trương “đánh không lại thì chạy”, kỹ thuật chiến đấu hơi kém, không biết có dạy nổi con gái không.
Trong khi ông còn đang lo không dạy được thì Sở Mạch Hàn đột ngột lên tiếng.
“Cái này tôi dạy cô được, trước kia tôi từng ở trong đoàn đánh thuê, sức chiến đấu cũng khá lắm.” Giúp được cô nhiều hơn thì cơ hội hắn được ở lại sẽ càng lớn.
Mắt Bạch Tâm Nhiễm sáng lên, cô cứ ngỡ người này muốn giấu nghề không chịu chỉ dạy, chẳng ngờ hắn lại chủ động giúp đỡ.
“Ừ, được.” Hắn cũng không mong cô đồng ý ngay lập tức.
Giải quyết xong việc, cô tập trung đan mẹt. Sau khi xử lý xong đống nan tre, cô chọn ba thanh tre lớn làm khung, một thanh làm vòng tròn, hai thanh làm thanh chống.
Bắt đầu đan từ phần đáy khung, lần lượt đan xen kẽ lên phía trên, mỗi tầng đều phải đảm bảo chặt chẽ và đều tay.
Khi sắp đan xong, cô gia cố phần rìa bằng cách thêm vài sợi nan bản to, như vậy mẹt mới chắc chắn và không bị tuột. Đan xong đem phơi nắng một chút là dùng được.
Sở Mạch Hàn nhìn động tác đan lát của Bạch Tâm Nhiễm đến ngẩn người. Sao người phụ nữ này cái gì cũng biết thế nhỉ, tốc độ kia nếu không luyện vài năm thì không thể làm được đâu!
Người này chắc không phải yêu quái biến thành đấy chứ? Trước kia lúc đọc sách hắn tình cờ thấy chuyện kể về một con hồ ly hóa người để báo ơn.
Nếu Bạch Tâm Nhiễm mà biết ý nghĩ của hắn, chắc chắn cô sẽ cho hắn một bạt tai. Sao không nói cô là tiên nữ hạ phàm?
Đợi Bạch Tâm Nhiễm làm xong việc, cô ngẩng đầu lên thì thấy Lục Hàn đang nhìn mình chằm chằm đến ngây dại. Chẳng lẽ hắn thấy cô đẹp nên nảy sinh ý đồ gì rồi sao?
Cô cẩn thận quan sát khuôn mặt hắn. Thôi bỏ đi, đau mắt lắm. Nhưng nhìn xuống cái eo thon chắc kia, cô từng thấy hắn có cơ bụng đấy, lại còn đôi chân dài miên man nữa.
.
“Hì hì”, thực ra cô cũng không phải là không thể cân nhắc.
Khi Sở Mạch Hàn sực tỉnh, hắn thấy Bạch Tâm Nhiễm đang nhìn mình với vẻ thèm thuồng: “Cô nghĩ gì thế, sao lại nhìn tôi như muốn ăn thịt người vậy?”
“Muốn ăn anh chứ sao.” Bạch Tâm Nhiễm không kịp suy nghĩ đã buột miệng nói ra.
Xong đời, đầu óc cô có phải bị chập mạch rồi không, sao lại nói ra suy nghĩ trong lòng thế này. Chắc chắn hắn sẽ coi cô là hạng háo sắc mất thôi. Cô lo lắng liếc nhìn bố Bạch, thấy ông vẫn đang ngủ say mới thở phào.
Người này đúng là yêu quái thật rồi, lại còn đòi ăn thịt hắn. Thế hắn có nên vạch trần cô không, hay là giữ bí mật giúp cô đây? Hiện tại hắn chẳng có chút khả năng tự vệ nào, thôi cứ giả vờ như không biết đi.
Phải tìm lý do chuồn lẹ thôi, hắn thật sự sợ Bạch Tâm Nhiễm sẽ không nhịn được mà ăn mình mất: “Cái đó… vết thương của tôi đau quá, không còn sức nữa, tôi đi ngủ đây, cô cũng nghỉ sớm đi nhé.”
Không đợi Bạch Tâm Nhiễm kịp trả lời, hắn đã quay người chạy thẳng. Đáng tiếc là do kiệt sức nên hắn suýt ngã, mấy bước chân ngắn ngủn mà đi chẳng vững bước nào.
Bạch Tâm Nhiễm còn đang vắt óc nghĩ cách giải thích câu nói lúc nãy thì thấy cảnh này.
Có đến mức đó không chứ? Cô trông đáng sợ vậy sao? Cô còn chưa kịp giải thích mà hắn đã sợ tới mức chạy trối chết rồi.
Vừa nãy chắc chắn cô bị điên rồi mới có ảo tưởng với loại người này.
Cô cũng chẳng còn tâm trạng đan sọt nữa, nhân lúc còn chút thời gian, cô đào rộng chỗ cất đồ ra một chút.
Cô nhấc tấm ván giường lên, cầm cuốc đào sâu và rộng thêm một chút. Sau khi chuẩn bị xong, cô đặt giỏ mây vào, cất măng và kiều mạch vào bên trong. Hạt dẻ còn mười hai hạt cũng được cất kỹ, chỗ thực phẩm có chỉ số phóng xạ thấp thì cô thu vào không gian. Lát xong ván gỗ rồi đặt ván giường lên là hoàn thành.
Rửa mặt xong xuôi, cô hẹn giờ đồng hồ rồi chìm vào giấc ngủ.
Nghe thấy Bạch Tâm Nhiễm đã đi ngủ, Lục Hàn mới thở phào nhẹ nhõm. Cô cuối cùng là yêu quái gì nhỉ, chẳng lẽ là hồ ly tinh thật sao?
Cứ thế, hai người với những suy nghĩ trái ngược nhau cùng chìm vào giấc mộng.
---
Ngày hôm sau lại là một ngày bận rộn. Cô dậy sớm chạy vài vòng quanh nhà rồi hít đất mấy cái. Khi rửa mặt xong thì bố Bạch cũng đã thức dậy.
“Bố, bố cứ nghỉ ngơi đi đừng vội, con uống một ống dịch dinh dưỡng là được rồi, hai ống này bố cứ giữ lấy.”
Dịch dinh dưỡng còn bốn ống, cô để lại cho bố hai ống, mình uống một ống thì chỉ còn dư lại một ống duy nhất. Xem ra hôm nay phải về nhà sớm một chút.
Cô không có thời gian ăn sáng, hôm nay chắc chắn trong rừng trúc sẽ có rất nhiều người đi nhặt nhạnh, cô phải đi thật sớm.
Nếu đi muộn, bọn họ nhất định sẽ đào sạch vùng ven rừng trúc, lúc đó cô buộc phải vào khu vực trung tâm. Nơi đó rất nguy hiểm, không cần thiết phải mạo hiểm như vậy.
“Bố, hôm nay bố với Lục Hàn nấu canh măng uống nhé, thêm một hạt dẻ vào nữa thì sẽ ngon hơn nhiều.” Chỉ uống dinh dưỡng dịch mãi cũng không ổn, tuy có cảm giác no bụng nhưng thiếu hụt các chất khác, hơn nữa hai người họ đều là bệnh nhân, cần phải ăn uống tốt một chút.
“Được, đều nghe con hết.”
“Vậy con đi đây.” Cô xách bao tải bước ra khỏi cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)