Sau vụ đột nhập trộm cắp và đâm người này, bầu không khí vừa mới dễ thở hơn đôi chút trong khu chung cư, lại lập tức căng thẳng trở lại.
Chỉ cần có động tĩnh nhỏ là mọi người hoảng loạn, số cuộc gọi cầu cứu mà Văn Tranh nhận được, gần như tăng gấp đôi trước kia.
Người lạ ra vào khu dân cư cũng không còn thoải mái nữa, đi đến đâu cũng bị cư dân dò xét, có lẽ đám trộm không chịu nổi áp lực ấy, nên suốt mấy ngày tiếp theo không còn xảy ra vụ trộm nào nữa.
Người bị thương sau khi điều trị nhanh chóng tỉnh lại, nhưng đáng tiếc không cung cấp được nhiều thông tin hữu ích.
Hung thủ đội mũ, quấn khăn và đeo khẩu trang, trời lạnh thế này, ăn mặc như vậy cũng chẳng có gì lạ.
Camera còn hoạt động trong khu dân cư, đúng là có ghi lại hình ảnh người đó, nhưng chẳng bao lâu hắn đã biến mất trong khu vực camera bị hỏng, từ đó không còn tung tích gì nữa.
Manh mối đến đó là hết.
Ngoài việc ghi nhớ chuyện này, nâng cao cảnh giác thường ngày và nhanh chóng thay camera mới, họ cũng chẳng còn cách nào khác.
“Đội trưởng Văn!”
Lần này không phải điện thoại, mà là một người vừa khóc vừa chạy tới chỗ ở của Văn Tranh.
Dù mấy ngày qua, đã gặp không ít vụ báo động nhầm do quá căng thẳng, nhưng nhóm của Văn Tranh vẫn luôn coi trọng từng lời cầu cứu.
Nghe thấy tiếng gọi, họ lập tức đi ra ngoài đón người phụ nữ trẻ đang hớt hải chạy tới.
Mái tóc cô gái rối tung, vừa thấy họ bước ra, cô đã nghẹn ngào bật khóc:
“Con trai tôi mất tích rồi.”
“Mất tích?”
Văn Tranh lập tức nghiêm mặt:
“Cụ thể là mất lúc nào? Ở đâu?”
“Ngay vừa nãy, dưới tòa số 6. Tôi với chồng dẫn con xuống dưới đi dạo, tôi chỉ lên lầu lấy chút đồ thôi, mà cái đồ vô dụng kia đã làm lạc mất con rồi!”
Người phụ nữ không nhịn được mà chửi mắng:
“Con tôi mới sáu tuổi thôi! Nếu thằng bé xảy ra chuyện gì, tôi nhất định không tha cho anh ta!”
“Nếu là vừa mới đây thì chắc vẫn chưa đi xa đâu.”
“Những người còn lại chia nhau tìm quanh khu vực tòa số 6.”
Người cha vẫn đang đứng quanh tòa nhà gọi tên con, khuôn mặt đầy lo lắng và hối hận, không ngừng cầu xin Văn Tranh và mọi người giúp tìm lại đứa bé.
“Chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức.” Văn Tranh cam đoan.
Nói xong, anh nhận cuộc gọi vừa tới. Dưới ánh mắt đầy hy vọng của cha mẹ đứa trẻ, anh lập tức dẫn đầu chạy về một hướng.
“Đã lấy được camera rồi, con của hai người đi về hướng tây nam, sau đó tiến vào điểm mù camera. Hiện tại, ở các khu vực camera khác vẫn chưa thấy bé xuất hiện, có lẽ vẫn còn ở trong khu đó.”
“Đậu Đậu, Đậu Đậu! Mau ra đây đi, đừng dọa mẹ!”
“Chẳng phải chúng ta còn đi mua bánh kem sao? Đậu Đậu, con không ra nữa là bánh sẽ bị người khác mua hết đó!”
Hai vợ chồng vừa gọi vừa lao về phía góc tây nam.
Không có.
Không có gì cả.
Trong vùng điểm mù camera ấy không hề có đứa trẻ, nhưng camera cũng không ghi lại cảnh thằng bé rời khỏi khu vực đó, vấn đề lần này thật sự nghiêm trọng rồi.
Chẳng lẽ một đứa trẻ lớn như vậy, lại có thể biến mất không dấu vết sao?
“Có phải là bọn trộm kia làm không? Chắc chắn là chúng! Lần trước bọn chúng cũng chạy mất kiểu đó!”
Người phụ nữ ngồi sụp xuống đất trong tuyệt vọng:
“Đội trưởng Văn, xin các anh, xin hãy giúp tôi tìm con tôi về.”
“Giờ tình hình đã thế này rồi, mà vẫn còn có kẻ bắt cóc trẻ con, đúng là thất đức!”
Tìm kiếm cả buổi mà vẫn không phát hiện được manh mối hữu ích nào, đám đông đứng xem bắt đầu nửa tin nửa ngờ suy đoán của người mẹ, đồng thời không ngừng chửi rủa bọn trộm.
Quản Lộ Bình kiểm tra lại khu vực xung quanh thêm lần nữa, nếu thật muốn bỏ chạy thì đúng là có thể trèo tường thoát đi, nhưng cậu vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.
“Thời buổi này, ăn trộm còn có thể đổi ra tiền, chứ buôn bán trẻ con đâu có dễ, đám trộm kia chẳng lẽ là cố tình trả thù?”
“Tôi có gây chuyện với chúng đâu, dựa vào cái gì mà trả thù? Với lại có gì thì nhằm vào người lớn đi, sao lại làm khó một đứa trẻ chứ?”
Người phụ nữ trẻ khóc đến khản cả giọng.
Một bác gái đứng cạnh không nỡ nhìn, bèn ngồi xuống nhỏ giọng an ủi cô.
“Tôi cũng thấy không giống trả thù. Lần trước bọn chúng đâm người xong là bỏ chạy, không ai bị bắt cả, khả năng chúng cố tình quay lại trả thù thật sự không cao.”
Văn Tranh ngồi xổm xuống, ánh mắt quét qua mặt đất.
“Đội trưởng, anh phát hiện ra gì sao?” Quản Lộ Bình vội hỏi.
“Chưa.” Văn Tranh lắc đầu.
Thấy xe cảnh sát chạy tới, anh lập tức bước lên nhường chỗ, chuyện này vẫn nên để người chuyên nghiệp xử lý.
Sau khi kiểm tra, phía cảnh sát cũng không thu được kết quả gì, cuối cùng họ đưa cặp vợ chồng vẫn đang đau khổ trở về đồn, để kiểm tra toàn bộ camera trên các tuyến phố quanh khu dân cư.
Văn Tranh và đồng đội giải tán đám đông đứng xem, đồng thời khuyên mọi người bình thường nên đeo còi ở cổ, hoặc mang theo vật báo động gì đó. Gặp tình huống nguy hiểm thì thổi còi còn nhanh hơn gọi điện.
Người già và trẻ nhỏ trong nhà, nếu bắt buộc phải ra ngoài thì nhất định phải có người đi cùng.
Sau khi trở về nơi làm việc, Văn Tranh dẫn đồng đội kiểm tra toàn bộ camera giám sát trong ba khu chung cư thuộc phạm vi phụ trách, đồng thời đánh dấu tất cả các điểm mù.
Mặc dù mấy ngày trước họ đã thay mới toàn bộ camera hỏng, nhưng vẫn giữ nguyên cách bố trí cũ của khu dân cư, vậy nên số lượng điểm mù không chỉ nhiều, mà diện tích còn rất rộng.
Văn Tranh nghiên cứu một lúc, rồi lên kế hoạch lắp đặt lại hệ thống camera, định mua thêm để bù kín mạng lưới giám sát.
Hiện tại dù mỗi ngày đều có người dọn đường, nhưng những con giun còn sống vẫn thường xuyên xuất hiện phá hoại, khiến dịch vụ chuyển phát gần như tê liệt hoàn toàn.
Muốn mua camera, chỉ có thể tới chợ công nghệ địa phương xem thử.
Văn Tranh sắp xếp một đồng đội đi mua, còn mình ở lại văn phòng, xem lại đoạn ghi hình đứa trẻ bỏ chạy.
Giống như nó đã bị thứ gì đó thu hút vậy.
Anh còn chưa kịp nghiên cứu ra kết quả gì, thì Văn Tranh nhận được thông báo mới từ cấp trên.
“Thông báo thu mua Hồng Ô Tử: Hiện tại toàn bộ cư dân đều có thể thu thập Hồng Ô Tử, để đổi lấy điểm cống hiến. Sau nửa tháng, điểm cống hiến có thể dùng để đổi thuốc đặc trị vết cắn của giun.
Yêu cầu thu mua Hồng Ô Tử và tỷ lệ quy đổi điểm cống hiến như sau: …
Các lưu ý khi thu hái Hồng Ô Tử như sau: …
Hiện các điểm đóng quân và đội hỗ trợ của căn cứ ở từng địa phương, sẽ phụ trách việc thu mua. Hãy nhanh chóng thông báo cho cư dân trong khu vực quản lý.”
Không chỉ Văn Tranh, toàn bộ đội viên thuộc quyền quản lý của căn cứ đều nhận được tin này, cả căn phòng lập tức bùng nổ tiếng reo hò.
“Ý này là thuốc đặc trị đã có thể sản xuất hàng loạt rồi đúng không?”
“Tuyệt quá!”
Đây có lẽ là tin tốt đầu tiên, trong suốt khoảng thời gian đen tối vừa qua.
Trong đợt giun bùng phát trước đó, số người bị giun trực tiếp giết chết thật ra không nhiều.
Một phần nhỏ chết vì tai nạn trong lúc hỗn loạn, như tai nạn xe cộ, nổ, nhà sập hay giẫm đạp. Nhưng phần lớn đều chết vì bị thương, mà không được chữa trị kịp thời.
Mấy ngày đầu mới tới đây, Văn Tranh đã rất nhiều lần tận mắt nhìn thấy thi thể con người bị đưa đi thiêu hủy, trên cơ thể gần như đều có dấu hiệu bị ăn mòn.
Ai cũng hy vọng có thuốc đặc trị, nhưng đợi mãi không thấy tin tức gì, đến mức gần như chẳng còn ôm hy vọng nữa.
Không ngờ đúng lúc này lại có tin tốt truyền đến.
Tuy nhiên độc tính của Hồng Ô Tử rất mạnh, khi thu hái cần cực kỳ cẩn thận, để tránh người dân quá nóng lòng mà xảy ra tai nạn, Văn Tranh quyết định phải sắp xếp ổn thỏa trước đã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
