Tại khu huấn luyện đặc biệt nằm giữa căn cứ ngoài và căn cứ trong, tất cả những người được điều đến tham gia huấn luyện đều đã tập trung đầy đủ, đội của Văn Tranh cũng được huấn luyện viên gọi lên đứng ở chính giữa hàng ngũ.
Sau khi mọi người có mặt đông đủ, huấn luyện viên trước tiên biểu dương thành tích của tất cả trong ngày hôm trước, rồi bắt đầu truyền đạt thông báo từ cấp trên.
Kể từ bây giờ, bọn họ chính thức thuộc quyền quản lý của căn cứ, nhiệm vụ chủ yếu là chiến đấu chống lại quái trùng tử thần, dưới sự chỉ huy trực tiếp của các huấn luyện viên.
Còn những người như Văn Tranh, sẽ được phân công tới các khu vực khác nhau trong thành phố, đó đều là các nơi đám côn trùng từng bị thương rồi bỏ chạy, bất cứ lúc nào cũng có thể quay lại tấn công.
Trong khi đó, cảnh sát và đội tuần tra ở các khu vực ấy đã thương vong nặng nề, cực kỳ cần được chi viện.
“Lần này nhiệm vụ sẽ kéo dài không ngắn, các cậu phải ở đó cho đến khi tiêu diệt sạch giun ở khu vực phụ trách, hoặc chờ căn cứ điều người tới thay ca. Vì vậy trước khi đi, nhớ báo với gia đình một tiếng.”
Trong lúc nói chuyện, mỗi đội đều nhận được địa điểm nhiệm vụ của mình, Văn Tranh nhìn nơi mình sắp tới, phát hiện nó cách khu chung cư nhà anh không xa.
“Nếu không còn vấn đề gì thì mang đầy đủ trang bị, bên ngoài đã chuẩn bị phương tiện cho các cậu rồi, lập tức xuất phát.”
Phương tiện?
Với tình trạng đường sá hiện tại, thứ có thể di chuyển được chắc chỉ còn xe hai bánh. Xe đạp thì quá chậm, chắc hẳn là xe điện hoặc mô tô.
“Đỉnh thật.”
Khi bước ra ngoài, nhìn thấy từng hàng mô tô màu xanh quân đội dựng trước cửa, ai nấy đều không giấu nổi sự phấn khích, có người còn lập tức chạy tới sờ thử đầy thích thú.
Đồ của quân đội đúng là khác hẳn.
“Mỗi hai người một xe.”
Huấn luyện viên đứng ở cửa, để họ vui vẻ vài giây, rồi mới chậm rãi bổ sung:
“Nhiệm vụ là nhiệm vụ, nhưng người lái xe bắt buộc phải có bằng lái, không có bằng thì chỉ được chạy xe điện.”
“Hả?”
Tiếng than vãn lập tức vang lên khắp nơi.
“Hả cái gì mà hả. Trật tự xã hội vẫn còn đấy, ngoài tình huống đặc biệt ra, thì các cậu vẫn phải tuân thủ pháp luật. Hơn nữa đường sá bây giờ tệ thế này, mấy người chưa từng chạy mô tô, tôi thật sự không dám để lên đường.”
“Ngoài ra, thời gian tới căn cứ sẽ tổ chức kỳ thi bằng lái tạm thời, ai chưa biết chạy thì tranh thủ học đi, sau này thi lấy một cái là được.”
Cho dù là muốn đi săn giun, thì đương nhiên ai cũng muốn chọn mô tô nhìn ngầu hơn, chưa kể hiệu suất cũng cao hơn nhiều.
Thế nhưng bây giờ đa số thanh niên chỉ học lái ô tô, gần như ai cũng có bằng xe hơi, còn bằng mô tô thì cực kỳ hiếm.
Nguyên chủ cơ thể này cũng chưa từng thi bằng, nên Văn Tranh chỉ có thể nhìn Quản Lộ Bình trong đội đứng trước mặt mình với vẻ đắc ý vô cùng.
Cuối cùng thì cũng có thứ giỏi hơn đội trưởng rồi.
Sau cùng, giữa việc ngồi sau mô tô và chạy xe điện, Văn Tranh chọn làm người đàn ông ngồi ghế sau của mô tô.
Đoàn mô tô xuất phát trước. Đoạn đường gần căn cứ đã được dọn dẹp, nên chạy rất thuận lợi, nhưng càng đi sâu vào trong, đường sá càng thử thách kỹ năng lái và phản xạ.
“Trên cái đường này thì đi xe gì cũng thế thôi, kiểu gì cũng phải chạy chậm.”
Quản Lộ Bình lại một lần nữa tránh được chiếc xe đạp ngã chắn giữa đường.
Nhưng khi tiến vào khu dân cư, tâm trạng mọi người lập tức trở nên nặng nề đến mức, chẳng còn tâm trí đâu mà than phiền nữa.
Mặt đất ngổn ngang đủ loại đồ đạc, xen lẫn cả những thi thể chưa được dọn dẹp hết, dưới dòng sông ven đường cũng có xác chết, phần lớn là xác động vật, e rằng nguồn nước cũng đã bị ảnh hưởng.
Chỉ vài ngày trước thôi, nơi này vẫn còn là một đô thị hiện đại sạch sẽ và phồn hoa, giờ đây lại giống như vừa trải qua một cuộc chiến tranh thực sự.
Mà đúng là đã có chiến tranh, cuộc chiến giữa con người và đám con giun khổng lồ.
Phần lớn các tòa nhà cao tầng vẫn còn nguyên vẹn, nhưng không ít công trình thấp tầng đã biến thành đống đổ nát, mặt đất thì bị đào xới nham nhở như vừa bị máy xúc cày qua.
Thỉnh thoảng họ bắt gặp vài người không tới căn cứ trú ẩn, trên người ai cũng ít nhiều mang thương tích, gương mặt hoàn toàn không còn chút vui vẻ nào.
Xe cảnh sát ven đường vẫn đang phát loa những lời cổ vũ tinh thần, các cảnh sát đi từng nhà kiểm tra tình hình, đồng thời tổ chức người dân tự phát, dọn dẹp khu vực xung quanh.
Đoạn đường sau đó, chẳng ai còn tâm trạng nói thêm gì nữa. Cả nhóm đi thẳng tới khu vực nhiệm vụ, nơi đã có người đứng chờ sẵn, vừa nhìn thấy Văn Tranh và đồng đội, người kia lập tức bước tới.
“Các cậu đến rồi thì chúng tôi yên tâm hơn nhiều, khu vực này gồm ba khu chung cư. Lúc đầu có hai con giun trưởng thành cùng sáu con mới nở xuất hiện, bây giờ vẫn còn bốn con sống sót, không ít cư dân vẫn ở lại đây chưa đi, sau này phải nhờ các cậu rồi.”
Sau vài câu trao đổi với người phụ trách, Văn
Tranh báo rằng vẫn còn người đang tới phía sau, rồi dẫn Quản Lộ Bình đi làm quen môi trường trước.
Cuối cùng, nhóm của Văn Tranh đóng tại khu vực giữa ba khu chung cư.
Sau khi nắm rõ địa hình, họ bắt đầu giúp cư dân dọn dẹp xung quanh, nếu không làm sạch kỹ càng, vi khuẩn rất dễ sinh sôi, dẫn đến dịch bệnh.
Bất kỳ ai cảm thấy không khỏe, đều phải tới bệnh viện kiểm tra mới yên tâm được.
Trong tình cảnh hiện tại, đối phó với giun đã đủ đau đầu rồi, chẳng ai muốn gặp thêm vấn đề khác nữa.
Giữa guồng công việc bận rộn, mỗi tối Văn Tranh đều liên lạc với cha mẹ, để xác nhận mọi người vẫn bình an, như vậy anh mới yên lòng.
Trong lúc dọn dẹp, Văn Tranh và đồng đội còn dạy cư dân cách đối phó với giun, có hướng dẫn trực tiếp tại chỗ, nên còn dễ hiểu hơn nhiều so với video trên mạng.
Ở giữa chừng từng có giun xuất hiện tấn công, những con bị thương thường đi săn mồi thường xuyên hơn, nhưng đều bị Văn Tranh và mọi người kịp thời tiêu diệt.
Một vài cư dân trong khu chung cư cũng góp sức tham gia, khi cuối cùng giết được con giun, ai nấy đều phấn khích tột độ, không còn sợ hãi như trước và học tập càng nghiêm túc hơn.
Mùa đông cũng sắp đến. Sau khi Văn Tranh và nhóm của anh tiêu diệt hai con giun đầu tiên ló mặt ra, hai con còn lại dường như đã biết kết cục của đồng loại. Không biết chúng đã đổi địa bàn hay ẩn đi đâu, từ đó không hề xuất hiện nữa.
Nhưng chưa yên ổn được bao lâu, thì khu vực lân cận lại xảy ra chuyện.
Nghe tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa, Văn Tranh bước tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Anh thấy xe cảnh sát lao về phía một khu chung cư, Quản Lộ Bình gọi điện hỏi thăm mới biết có người đột nhập ăn trộm, bị phát hiện thì đâm người bị thương rồi bỏ chạy.
Sau đợt giun tấn công, một phần cư dân bị thương phải nhập viện, số khác chuyển tới căn cứ quân sự sinh sống. Vì vậy quanh đây xuất hiện rất nhiều căn hộ bỏ trống, mà bên trong vẫn còn không ít đồ đạc chưa mang đi.
Thế là có kẻ nổi lòng tham, theo lời Quản Lộ Bình, đây còn là hành động theo băng nhóm.
Người phát hiện ra điều bất thường vừa định hô lên, thì đã bị đâm một nhát từ phía sau, hiện đang được cấp cứu trong bệnh viện.
Khoảng nửa tiếng sau, xe cảnh sát hú còi chạy vào khu dân cư, thông báo vụ việc cho mọi người, nhắc họ cảnh giác với những kẻ có hành tung đáng ngờ.
Nếu phát hiện tình huống bất thường thì đừng tự ý mạo hiểm, hãy báo ngay cho cảnh sát hoặc nhóm của Văn Tranh.
“Chuyện này làm phiền các cậu rồi.”
Một cảnh sát nói với Văn Tranh.
“Đó là trách nhiệm của chúng tôi, nếu người bị thương tỉnh lại và nhớ ra đặc điểm của hung thủ, thì nhớ báo ngay cho chúng tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

