[Cảm ơn Đại Nhân đã cho hệ thống mở chức năng giao dịch sớm, sung sướng quá, không còn sợ bị người ta lừa gạt khi giao dịch nữa rồi.]
[Hệ thống keo kiệt quá, giao dịch lại còn thu phí nữa chứ, 1 gỗ cũng là tài nguyên mà, đau lòng đến mức muốn co giật.]
[Dựa vào cái gì mà Phó Bản Trải Nghiệm của người khác là giết Boss lv2, còn Phó Bản Trải Nghiệm của tôi thì bị quái vật nhỏ đuổi giết khắp nơi!]
[Chỉ một cái Phó Bản Trải Nghiệm mà tổng số người trong khu vực đã giảm thẳng năm chữ số, đúng là trải nghiệm tốt.]
[Minh Hiểu Hiểu: Phó Bản Trải Nghiệm thực sự được coi là phó bản phúc lợi rồi, mọi người không phát hiện chỉ cần giết quái, không những có điểm tích lũy mà phân tách xác quái vật còn có thể nhận được các loại nguyên liệu sao? Hơn nữa tôi còn gặp rất nhiều cây ăn quả trên đảo nhỏ, hái được rất nhiều trái cây đấy.]
[Hiểu Hiểu đúng là Hoàng đế may mắn mà, tôi bị quái vật đuổi giết trên hoang đảo, trụ được đến khi phó bản kết thúc đã coi như thắng lợi rồi.]
Lần đầu tiên vào hệ thống giao dịch, muốn cái gì thì tự mình trực tiếp tìm kiếm sàng lọc là được. Quả thực tiện lợi hơn trước kia không biết bao nhiêu.
Không thể trực tiếp tìm kiếm tên người bán, nên cô chỉ có thể tìm kiếm tên: Táo Đỏ và Bạch Thược. Sau đó liền xuất hiện năm thông tin giao dịch đủ điều kiện tìm kiếm.
Lưu Gia Nhạc đã niêm yết: [Táo Đỏ x60, Bạch Thược x10g.]
Diệp Dư Phi vui vẻ nhấn chấp nhận giao dịch có điều kiện.
Như vậy, cô chỉ cần đưa cho Lưu Gia Nhạc hai chai thuốc Hồi Máu, cô có thể giữ lại hai chai, chưa kể còn giữ lại được 2g Bạch Thược. Chỉ cần cô gom đủ 15 Táo Đỏ nữa là lại có thể chế tạo thêm một chai.
Vui quá!
Trong nháy mắt không còn mệt nữa, một cú “cá chép tung người” liền bật dậy khỏi giường, chạy thẳng đến bàn làm việc.
Cô rất thích “tay không bắt được sói trắng”.
Diệp Dư Phi giao dịch thuốc Hồi Máu cho Lưu Gia Nhạc xong còn tiện tay thêm người ta làm bạn bè.
Mười vị trí trong danh sách bạn bè của cô vẫn chưa đầy, có thể tạm thời thu nhận.
Người tốt thì có thể giữ lại mãi, người không tốt thì có thể thay thế bất cứ lúc nào.
Vì tinh thần đang rất tốt, Diệp Dư Phi dứt khoát sắp xếp chiến lợi phẩm phó bản vì cũng không tiện để Bùi Chính Hòa đợi quá lâu. Ban nãy là do cảm thấy vừa mệt vừa buồn ngủ, còn bây giờ tinh thần phấn chấn rồi thì nên giải quyết sớm thôi.
May mắn là Bùi Chính Hòa cũng không phải là người chi li tính toán, thậm chí có thể nói là hào phóng.
Tổng số gỗ của hai người là 345, Diệp Dư Phi dự định gửi hai gói gỗ (100x2) cho Bùi Chính Hòa, cô rút lại một gói gỗ trong phần quà tặng bạn bè.
Số gỗ của cô có từ ban đầu là 159, cộng với số gỗ được đổi bằng điểm tích lũy là 270, cộng với số còn lại sau khi chia là 147. Hiện cô tổng cộng có 576 gỗ.
“Hệ thống, nâng cấp bè lên lv4.”
[Có nâng cấp bè gỗ lên lv4 không? Vật liệu cần thiết: 576/500 gỗ.]
“Có.”
Diệp Dư Phi nghe thấy tiếng leng keng bên ngoài nhà, vài phút sau thì thấy bản vẽ 3D về bè gỗ của cô hiển thị diện tích cái bè đã được mở rộng đến 100 mét vuông.
Bây giờ mái che mưa ở ngay dưới mái hiên bên phải cửa phòng, nhưng ban đầu nó còn vượt qua ranh giới bè, bây giờ thì trực tiếp nằm trong bè rồi.
Thế này thì câu cá, câu rương báu sẽ bất tiện biết bao.
Diệp Dư Phi dịch chuyển và kết hợp lại phần dư ra, biến thành bè gỗ hình vuông 10x10, nhưng nhà gỗ được dời sang bên phải 2,5 mét, vừa đủ cho diện tích mái che mưa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)