Cô đưa chiếc nồi sắt lớn, vỏ sam và hộp thiếc đã sớm đầy nước bên ngoài vào trong nhà, đặt bên cạnh bàn làm việc.
Miếng vải mà cô đã dùng làm khăn tắm lại được kéo ra một góc dùng để lau khô cơ thể và quấn lại.
Diệp Dư Phi nhìn miếng vải màu xanh trên người mình thầm nghĩ: Chắc không thiếu một tấm vải này đâu nhỉ? Kể cả nếu thiếu, liệu những thứ đã được mình dùng như thế này có còn sử dụng bình thường khi chế tạo đồ theo bản vẽ không nhỉ?
Tin nhắn của Bùi Chính Hòa từ danh sách bạn bè hiện lên, Diệp Dư Phi chưa kịp xem kỹ đã nói một câu: “Xin lỗi anh Bùi, vừa nãy em đi tắm mưa, bây giờ chúng ta kiểm kê lại thành quả thu hoạch nhé.”
Sau đó cô mới phát hiện Bùi Chính Hòa đang nhắc nhở cô: “Tiểu Diệp, cửa hàng điểm tích lũy còn nửa tiếng nữa là đóng, em xem chúng ta nên đổi những gì thì tốt. Tôi muốn dùng điểm tích lũy đổi một phiếu trò chuyện nhóm nhỏ, những thứ khác em cứ xem rồi đổi cho cả hai chúng ta.”
Diệp Dư Phi ngồi trước lò sưởi vuốt lại mái tóc còn đang nhỏ nước rồi nói: “3000 điểm tích lũy tiền thưởng đều thuộc về anh, sau đó 1327 điểm tích lũy còn lại thuộc về em, có được không?”
“Được.”
“Còn nữa, phiếu trò chuyện nhóm nhỏ vừa nãy em mở được trong rương bạc ở phó bản, trực tiếp thuộc về anh, anh để điểm tích lũy mua thứ khác đi. Em đề nghị nên mua viên Tăng Thể Chất trung cấp và Bản Vẽ Xây Dựng Nhà Ở cao cấp, Bản Vẽ Lò Sưởi và chuẩn bị một ít đồ chống rét cũng như tránh nóng. Phiếu trò chuyện nhóm nhỏ em gửi qua quà tặng.”
“Được, cảm ơn.”
Sau đó Diệp Dư Phi lại nói: “Những thứ linh tinh khác, chờ em sắp xếp thống kê lại rồi gửi cho anh sau.”
“Cái này không vội, chỉ có thanh Tuyệt Thế Bảo Kiếm có thể thuộc về tôi không? Những thứ khác dù có cũng cho em hết.” Bùi Chính Hòa thật sự cảm thấy mình lập đội cùng Diệp Dư Phi là hời lớn rồi, đừng thấy cô có vẻ không giết được nhiều quái nhưng vận may của cô tuyệt đối là sự tồn tại vô địch. Trong khoảng thời gian cô không trả lời vừa rồi, anh đã xem kênh công cộng và nói chuyện với những người anh em khác. Để không phải là không biết gì về thế giới bên ngoài. Tin rằng lát nữa Diệp Dư Phi rảnh rỗi khi xem đến kênh công cộng sẽ nhanh chóng biết rằng chuyến đi này của họ chẳng khác nào trực tiếp tận hưởng phúc lợi.
Vì anh không vội, Diệp Dự Phi cũng thực sự không vội. Cô mở chai Sprite cuối cùng, tu “ừng ực” uống hết nửa chai. Rất mệt nên giờ cô chỉ muốn ngủ một giấc rồi nói tiếp. Nhưng điểm tích lũy vẫn chưa đổi, nên cô phải cố gắng chống đỡ để hệ thống mở cửa hàng điểm tích lũy.
Những thứ khác thì dễ rồi, nhưng nhất định phải đổi trước mấy viên thuốc Tăng Thể Chất.
[Viên Tăng Thể Chất sơ cấp - 100 điểm x1 viên: lấy 3 viên.
Thuốc Hồi Phục Thể Lực và Tinh Thần - 10 điểm x1 bình: mỗi loại lấy 5 bình.]
Còn lại 927 điểm tích lũy:
[viên Tăng Thể Chất trung cấp - 300 điểm x1 viên: lấy 2 viên.]
Ngay lập tức chỉ còn lại 327 điểm tích lũy. Thật là không đủ để chi tiêu mà:
[Phiếu nâng cấp nhà gỗ sơ cấp 100 điểm: lấy 1 bản.
Đá không gian 100 điểm x1 viên: lấy 2 viên.]
Chỉ còn lại 27 điểm tích lũy, Diệp Dư Phi lười suy nghĩ, trực tiếp đổi hết thành số gỗ cần thiết để nâng cấp bè, 1 điểm x10 gỗ, thế là trong ba lô có thêm 270 gỗ.
Đổi xong, cô nghĩ mình nằm lên giường sẽ ngủ rất nhanh, không ngờ trong đầu suy nghĩ lung tung nên hoàn toàn không ngủ được chút nào: “Hệ thống, hiển thị kênh công cộng và kênh trò chuyện nhóm.” Cả hai bên đều rất náo nhiệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
