5.
Thẩm Tử Tiêu tức giận đến trợn trừng mắt: "Cô đừng mở miệng là phun phân như vậy, có phải cô nghĩ rằng tôi không dám đánh phụ nữ không hả?"
Tôi không hề khiếp sợ chỉ vào huyệt Thái dương: "Đánh vào đây này!"
Những ngày qua tôi cũng không vội về căn cứ màở ngoài săn giết zombie. Có sự hỗ trợ của Hệ thống, năng lực của tôi nhanh chóng tăng lên. Hiện tại, trong trụ sở không một ai có thể so với tôi.
Thẩm Tử Tiêu nhìn thì manh mẽ nhưng thật ra lại nhát vô cùng, khi gặp phải tình huống này anh ta lại hoảng sợ: "Dù sao chúng ta cũng từng có tình cảm nên tôi không ra tay với cô!"
Tôi cười nhạt: "Tôi cũng không có tình cảm gì với anh cả. Chẳng qua tôi chỉ thương hại anh thôi. Ha, có cha sinh không có cha nuôi!"
Thẩm Tử Tiêu giận đến phát run: "Mẹ nó, cô im miệng cho tôi!" Chắc có lẽ anh muốn rút súng và chĩa vào tôi,đáng tiếc là mọi người chỉ có thể dùng súng khi làm nhiệm vụ mà thôi.
Bạch Thiến Thiến giận dữ, bất bình: "Sở Sở, sao bây giờ cô lại nói chuyện khắc nghiệt như vậy chứ? Sao cô lại nói chuyện với A Tiêu như thế hả? Anhấy sao có thể lựa chọn bố mẹ hay giađình chứ?"
Thấy cô ta giả vờ như vậy tôi cảm thấy buồn nôn vô cùng.
Cô ta la hét: "Sở Sở, cậu mau xin lỗi A Tiêu đi!"
"Móa nó!" Cho tới bây giờ tôi chưa bao giờ mắng chửi người khác, ngoại trừ không thể kiềm chếđược mà thôi. Bạch Thiến Thiếnđột nhiên lại khóc lên. Tất cả mọi người lạiđến gần anủi cô ta.
"Ngụy Sở, sao cô luôn nhằm vào Thiến Thiến vậy chứ? Cô ấy đâu làm gì chứ?"
"Thiến Thiến đừng khóc, chắc chắn Ngụy Sở đang ghen tị với cô lắm. Cô cứ coi cô ta như rắm thôi là được rồi!"
Tôi hỏi Hệ thống: [Nếu như tôi cho cô ta một dao thì sao chứ?]
[Không thể đâu! Hệ thống đều có các biện pháp để bảo vệ các ký chủ của mình. Một khi cảm nhận được sát ý xuất hiện thì sẽ nhắc nhở ký chủ. Trước khi cô vung dao lên thì nó đã kêu gọi đối tượng bị đánh dấu rồi. Vì thế trước khi giết chết Bạch Thiến Thiến, cô phải giải quyết được các đối tượng đánh dấu của cô ta trước đấ!]
Đối tượng đánh đấu của cô ta quá nhiều và tôi cũng không muốn gây tổn thương cho những người vô tội kia. Bọn họ cũng giống như anh trai tôi,đều thân bất do kỷ.
Dĩ nhiên, chuyện hạ độc cũng hoàn toàn không thể thực hiện được.
A, hóa ra là do cô ta dở trò quỷ, mượn dao giết người đây. Cô ta muốn tôi chết khiđi làm nhiệm vụ.Đáng tiếc, bây giờ không còn như xưa nữa, tôi không dễ chết như vậy.
Nhiệm vụ lần này là đến bệnh viện bỏ hoang tìm thuốc.
Trên xe, Kính Cận nói: "Ngụy Sở, ba cô vốn là giám đốc bệnh viện, nếu không bị cắn chắc vẫn còn sống đó. Sau khi anh trai cô chết, chỉ còn lại mình cô. Người đã từng là bạch phú mỹ nổi tiếng của đại học Thanh Thành bây giờ lại trở thành người xấu xí, khốn khổ như vậy, thật đáng thương!" Cậu ta nở nụ cười trên sự đau khổ của người khác.
Anh ta hiểu rõ nhất là cứa vào vết thương của người khác. Kính Cận là con chó trung thành nhất của Bạch Thiến Thiến. Từ năm Nhất đại học, cậu ta đã thích cô ta rồi.
Anh ta là người duy nhất không chịuảnh hưởng của Hệ thống yêu thương cô ta.
Vì vậy, mặc dù Bạch Thiến Thiến coi thường cậu ta nhưng vẫnđối xử với cậu ta tươngđốiđặc biệt. Lúc anh trai tôi còn sống, cậu ta luôn coi thường, giễu cợt anh trai tôi mắng anh tôi làđồ mắt chó coi thường người khác. Trước kia luôn coi thường, từ chối lời tỏ tình của Bạch Thiến Thiến nhưng bây giờ thì hay rồi, lại la liếm Bạch Thiến Thiến mãi không buông.
Anh ta cũng chính là người lái xe buýt trường rời khỏi căn cứ hômđó. Tôi kề dao lên cổ cậu ta: "Không muốn chết thì im miệngđi!"
Trong xe có rất nhiều người nên cậu ta không hề sợ hãi: "Này, Ngụy Sở, chỉđùa một chút thôi cô vội cái gì chứ hả?"
Tôi lạnh lùng mở miệng: "A, mẹ cậu chết rồi, ba cậu lại làđồ dưa leo thối, cậu chỉ là một con chó liếm. Dáng vẻ xấu không quan trọng nhưng cậuđã nghèo lại không có tham vọng, vì mộtđứa con gái màđòi sốngđòi chết!"
Tôi nhìn những người khác: "Năm Nhất đại học, cậu ta bị Bạch Thiến Thiến từ chối mà náo loạn đòi nhảy lầu, lúc đó mọi người còn nhớ không? A,đúng rồi mấy người không học chung trường với chúng tôi nên không biết chuyện này. Nhưng không sao cả, bây giờ thì biết rồi đó!"
"Kính Cận à, nếu tôi là mẹ cậu, sẽ tức giận đến mức đội mồ sống dậy đấy. Sinh một đứa con như cậu không bằng sinh một miếng thịt tươi rồi mang đi nướng ăn!"
Kính Cận nổi giận, cầm súng chĩa vào tôi: "Ngụy Sở, cô có tin không ôngđây bắn nát miệng cô không hả?"
Tôi nhún vai: "Làm sao nào? Tôi lại không phải là mẹ cậu, tôi chỉ đùa một chút mà thôi, cậu gấp cái gì chứ?"
Là cậu ta chọc tôi trước, mọi ngườiđều nhìn rõ việc này. Tiểu đội trưởng đứng làm hòa: "Đều là đồng đội đừng gây hiềm khích nữa!"
Tôi không có ý định náo loạn với cậu ta. Tôi muốn mạng của cậu ta hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



