1.
Hình ảnh cuối cùng mà tôi nhìn thấy trước khi chết là Bạch Thiến Thiến núp trong ngực bạn trai cũ của tôi mà khóc lóc tỉ tê.
Sao cô ta còn có mặt mũi mà khóc chứ? Rõ ràng cô ta trốn sau lưng tôi,ẩn tôi làm mồi cho lũ xác chết nên cô ta mới thoát khỏi một kiếp này.
[Đầu tiên,đó chỉ là một mùa hè nóng hơn bao giờ hết. Một đợt xả nước thải hạt nhân và con người vô tình bị cắn bởi những vật thể không xác định trong nước. . . cho tới khi ngày tận thế thực sự đến. Xin chào, Ngụy Sở, tôi là Hệ thống Điều ước Ngày tận thế, cô có đồng ý ràng buộc với tôi không?]
[Có chúng tôi ở đây, khả năng nhân loạn sống sót sau thảm họa sẽ tăng hơn nhiều! Sau khi ràng buộc với tôi, cô có thể sống lại, tiêu diệt được zombie, cô sẽ nhận được điểm thưởng. Khi đạt được đủ điểm, tôi có thể thực hiện một điều ước cho cô. Tất nhiên,điều ước này phải nằm trong khả năng của tôi!]
[Ngoại trừ ký chủ, tôi không thể làm những người khác sống lại được. Dĩ nhiên, tôi cũng không có kháng thể cho vi khuẩn zombie đâu.]
Tôi muốn sống lại! Tôi nên giành lại công bằng cho bạn bè, người thân và cho chính bản thân tôi nữa.
Tôi không hề do dự: "Tôi đồng ý!"
[Trước đó cô đã giết được rất nhiều zombie, cũng tích lũy được đủ số điểm để ước rồi, cô muốn gì?]
Tôi suy nghĩ một lúc: "Sức mạnh vượt trội, thể lực vô tận và vận may độc nhất vô nhị ở tận thế này!" Phần may mắn này có thể để tôi dễ dàng thoát chết trong đường tơ kẽ tóc.
Tôi nhất định phải còn sống, sống đến khi loài người thật sự giành chiến thắng.
[Lựa chọn thông minh đấy!]
"A đúng rồi, tôi còn cần một vài loại vũ khí sắc bén, dễ sử dụng nữa!"
[Được rồi, trao đổi thành công! Chúc cô may mắn với sự lựa chọn của mình!]
3.
Lúc tôi trở về căn cứ, Bạch Thiến Thiến mặc váy trắng, trang điểm kỹ càng nhàn nhã ngồi uống trà chiều.
Khi nhìn thấy tôi, cô ta hoảng sợ: "Ngụy Sở, cô không chết?"
Tôi cười nhạt: "Sao nào? Tôi không chết khiến cô rất thất vọng à?"
Tình huống lúc đó rất khẩn cấp, căn cứ xuất hiện một lỗ hổng khiến zombie tràn vào không ngừng. Bạch Thiến Thiến và tôi cùng lên một chiếc xe buýt trường học nhưng do quá nhiều zombie nên không thể nào đóng cửa lại được.
Lúc này, Bạch Thiến Thiến đứng sau lưng tôi nói: "Ngụy Sở, cô có biết anh cô chết như thế nào không? Tôi chỉ nói với anh ta rằng dạo gần đây da tôi bị khô và anh ta đã tình nguyện đi làm nhiệm vụ!"
"Cô có biết mọi người đã nói gì với tôi không? Họ nói rằng cho dù đội trưởng dùng tính mạng đe dọa nhưng anh trai cô vẫn không do dự mà rời khỏi đội và xông vào trung tâm thương mại. Chỉ vì lấy cho tôi một bộ mỹ phẩm dưỡng da đó! Thật đáng tiếc mà!"
Lúc đó, tôi như bị sét đánh,đứng như trời trồng. Trong lúc tôi khiếp sợ và tức giận, cô ta nhân cơ hội đẩy tôi ra ngoài làm mồi cho zombie còn cô ta thản nhiên rời đi.
Không chỉ như vậy, lúc bọn họ rờiđi còn khiến căn cứ bị hổng một lỗ lớn khiến cho vô số zombie tràn vào, gây tổn thất nặng nề cho căn cứ.
Đến khi căn cứ được xây lại, Bạch Thiến Thiến vừa khóc lóc thảm thiết vừa đáp: "Chẳng qua tôi chỉ quá sợ hãi nên mới tông xe ra ngoài, tôi không hề nghĩ đến việc làm hại người khác. . ."
Mọi người cũng tha thứ cho côt a. Tôi hỏi Hệ thống: [Bạch Thiến Thiến cũng có hệ thống sao?]"
[Đây là bí mật, ký chủ không có quyền được biết!]
Vậy chính là có rồi.
[Dùng toàn bộ số điểm của tôi để đổi việc Hệ thống mà cô ta ràng buộc là Hệ thống nào?]
Hệ thống do dự hồi lâu vẫn nói: [Trao đổi thành công! Bạch Thiến Thiến bị ràng buộc vào Hệ thống cưng chiều tại tận thế cho dù cô ta không làm gì nhưng tự nhiên mọi người sẽ có ấn tượng tốt với cô ta!]
[Hơn nữa,điểm số cô ta đạt được có thể đánh dấu một đối tượng nàođó. Và những người bị cô ta đánh dấu đều sẵn sàng làm bất cứ thứ gì vì cô ta, kể cả hiến mạng nữa!]
Biết được sự thật này, cả người tôi run rẩy.
Dưới sự ảnh hưởng của Hệ thống cưng chiều tại tận thế, tất cả mọi người đều không hề nhận ra điều bất thường. Ngay cả bản thân tôi chỉ nghĩ rằng mị lực của Bạch Thiến Thiến hơn những người khác, bọn họ sẵn sàng ra sức vì cô ta chẳng qua là vì tình yêu mù quáng mà thôi.
Nhưng hóa ra rằng cho tới tận bây giờ bọn họ không hề cam tâm tình nguyện. Là do Bạch Thiến Thiến và Hệ thống giở trò quỷ mà thôi.
04.
Thẩm Tử Tiêu rất bất mãn: "Ngụy Sở, cô có ý gì hả? Sao cô lại nói chuyện với Thiến Thiến như vậy chứ?"
Những người khác cũng hùa vào: "Đúng vậy, chuyện cô gặp nạn đâu có liên quan gì đến Thiến Thiến chứ? Cô ấy quan tâm đến cô sao cô còn đâm chọc cô ấy hả?"
"Quả nhiên người xấu từ bề ngoài cho đến bên trong!" Khác biệt hoàn toàn với sự yêu thích đến vô pháp vô thiên dành cho Bạch Thiến Thiến, hôm nay tôi bị người khác chán ghét vô cùng.
Trước ngày tận thế, tôi là thiếu nữ kiêu ngạo nhưng sau ngày tận thế tôi bị tách ra khỏi đồng đội trong một lần hành quân và bị bắt cóc.
Vì tự vệ, tôi đã hủy dung. Khi tôi sắp bị giết thì anh trai tôi một mình xông vào căn cứ địch và cứu tôi ra ngoài.
Nhưng người anh trai tốt với tôi nwh vậy, sẵn sàng hi sinh tính mạng bản thân vì tôi lại chết.
Nguyên nhân cái chết lại cực kỳ buồn cười. Chỉ vì một bộ mỹ phẩm dưỡng da.
Bạch Thiến Thiến cười níu cánh tay tôi: "Ai nha, nhất định Sở Sở có gì đó hiểu lầm tôi thôi. Mọi người đừng trách cô ấy. Vất vả lắm cô ấy mới trở về, phải nghỉ ngơi tử tế!"
"Người xấu thường hay nhiều trò tiểu nhân!" Thẩm Tử Tiêu lầm bẩm: "Vẫn là Thiến Thiến của ta thiện lương nhất!"
Tôi giơ ngón cái lên với anh ta: "Anh đúng là số một, lại thích tiểu tam như vậy, chẳng khác gì ba anh cả!"
Thẩm Tử Tiêu là bạn trai cũ của tôi, chúng tôi là bạn học cùng cấp hai. Có tinđồn anh ta là con của người thứ ba, dung mạo anh tuấn, tính cách côđộc lại ngang bướng thường bị các bạn học cô lập.
Khi đó, tôi là lớp trưởng, chỉ có mình tôi chấp nhận nói chuyện với anh ta. Sau khi khi vào đại học, anh ta tỏ tình với tôi, nói tôi đã sưởi ấm trái tim của anh ta.
Khi đó tôi tốt bụng lại thích cái đẹp, tôi nghĩ rằng ngoại trừ tôi anh ta chẳng có gì nữa. Tôi nhận lời tỏ tình của anh ta.Ở trường đại học, chúng tôi vẫn là cặp đôi được bạn bè ngưỡng mộ.
Trong thời kỳ tận thế, anh ta vẫn luôn bảo vệ tôi. Nhưng sau khi tôi được anh trai cứu ra ngoài thì tôi mới biết rằng anh ta đã ở bên cạnh Bạch Thiến Thiến.
Tôi tìm gặp anh ta nói chuyện thì anh ta lại nói ngay trước mặt mọi người: "Cô thật sự cho rằng tôi thích cô sao? Hiện giờ mặt cô như quỷ vậy thì tốt nhất đừng tới tìm tôi nữa. Cảm phiền cô che bớt mặt mình lại đi,đồ xấu xí!"
Sự chán ghét của anh ta với tôi không chỉ vì hệ thống cưng chiều tại tận thế kia. Mặc dù anh trai bị đánh dấu nhưng vẫn đối xử với tôi rất tốt.
Tôi từng có mâu thuẫn với Bạch Thiến Thiến, bị một nhóm người tân công chỉ có anh trai tôi bảo vệ tôi, tựa như nổiđiên, thét lớn hết lần nàyđến lần khác: "Đừng ép tôi,đừng ép tôi!"
Khi đó, tôi rất ghét anh vì yêu đương mù quáng. Cho tới bây giờ, tôi mới biết anh gặp phải chuyện gì.
Rốt cuộc anh ấy phải tốn biết bao nhiêu sức lực mới có thể đối đầu với Hệ thống với sức mạnh vô biên như vậy chứ?
Ngay cả Hệ thống của tôi cũng không nhịn được mà xúc động: [Nếu như anh cô không bị đánh dấu thì hai anh em cô nhất định vẫn còn sống sót!]
Nhưng tiếc rằng không có nếu như.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



