“Như vậy là tốt rồi, không cần quan tâm đến cậu ta nữa, chỉ cần lập một hồ sơ cho cậu ta là được.” Người mặc đồ đen mở miệng: “Nếu tuổi tác của cậu ta nhỏ hơn chút nữa, nói không chừng sẽ có người nguyện ý nhận làm đồ đệ, hiện tại đã quá muộn… Hiếm khi có người có tâm tính tốt như vậy.”
Bệnh viện này có hai cổng lớn, mở cửa cho tất cả mọi người, ai cũng có thể ra vào, tự nhiên cũng sẽ không đề phòng người khác trèo tường. Tống Tu tuy rằng vì không muốn ảnh hưởng đến vết thương nên trèo có hơi chậm, nhưng rất nhanh đã trèo ra ngoài. Hắn đội mũ che đi vết thương trên đầu, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, dự định sẽ đi hỏi thăm người khác để nhanh chóng tìm được người nhà của bé gái.
Bệnh viện ở các thành phố lớn thường rất đông đúc, giường bệnh lại luôn không đủ, vì vậy, hiện tại ngày càng có nhiều bệnh viện lớn được di dời đến các vùng ngoại ô cách xa trung tâm thành phố. Bệnh viện Cảnh sát Võ trang mà Tống Tu đang ở chính là một trong số đó. Bệnh viện này đã được di dời đến ngoại ô vào 4 năm trước. Hiện tại, tuy rằng xung quanh đã xây dựng không ít khu dân cư, nhưng vẫn không hề náo nhiệt. Xa hơn một chút, thậm chí đã là vùng nông thôn.
Địa chỉ mà Tống Tu có được chính là ở vùng nông thôn gần đó.
Đường đi không xa, Tống Tu đi bộ nửa tiếng đồng hồ là đến. Tuy rằng ở đây là vùng nông thôn, nhưng vì gần thành phố nên có rất nhiều nhà máy, người qua lại vô cùng náo nhiệt. Vì vậy, sự xuất hiện của Tống Tu cũng không khiến người ta nghi ngờ.
Điểm đến là một tòa nhà nhỏ ba tầng, tòa nhà được xây rất đẹp, bé gái vừa nhìn thấy tòa nhà đó, liền lập tức gào khóc: “Mẹ ơi, mẹ ơi… Con đau quá, mẹ ơi, cứu con với!”
“Đừng khóc nữa, chúng ta đi xem đi.” Tuy rằng biết tay mình sẽ xuyên qua, nhưng Tống Tu vẫn vỗ vai bé gái.
Có rất nhiều người ngoại tỉnh đến đây làm việc, tự nhiên cũng có rất nhiều người cho thuê nhà. Nhưng cho dù như vậy, Tống Tu cũng không dám tùy tiện đến gần tòa nhà đó, để tránh bị người khác phát hiện.
Nhưng hắn không thể đến gần, hai con quỷ lại hoàn toàn không sao.
Bé gái bay vào trong, rất nhanh lại bay ra, cô bé điên cuồng bay khắp nơi, la hét không ngừng, kéo dài rất lâu vẫn chưa dừng lại, cuối cùng vẫn là Phương Xích bắt cô bé đến trước mặt Tống Tu.
“Bà nội không có bị chú cảnh sát bắt đi, mẹ nói người xấu sẽ bị chú cảnh sát bắt đi! Mẹ lại có em gái, bà nội có làm tổn thương em gái nữa không? Niên Niên muốn mẹ, Niên Niên muốn chú cảnh sát bắt bà nội đi!” Bé gái khóc lóc nói, sau khi giao tiếp với Tống Tu, cô bé nói năng càng ngày càng lưu loát.
“Chú sẽ giúp, để bà nội con bị chú cảnh sát bắt đi.” Tống Tu đảm bảo, sau đó mới nhìn về phía Phương Xích.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)