“Sao lại mất?” Tống Tu kinh ngạc hỏi.
“Ban đầu là bị bệnh phát sốt, cả ngày khóc lóc, bà nội cô bé lại chỉ dẫn cô bé đi bệnh viện cộng đồng lấy thuốc, không dẫn cô bé đi bệnh viện lớn làm kiểm tra. Chờ khi ba mẹ cô bé phát hiện muốn đưa cô bé đến đây làm kiểm tra, người đã không còn nữa rồi. Lúc đó, Lan Lan nhà tôi còn khóc rất lâu.”
Tống Tu nói chuyện với người phụ nữ trước mặt không lâu, y tá gọi số đã gọi đến đối phương. Tống Tu cười chào tạm biệt cô, đồng thời cũng đã ghi nhớ địa chỉ trên sổ bệnh án mà cô đang cầm.
***
“Lần sau nhớ nói một tiếng, nếu tùy tiện di chuyển bình truyền dịch, gặp nguy hiểm thì anh khổ đó.” Y tá kiểm tra xem có bọt khí không, sau đó cắm lại kim vào người Tống Tu, lại lấy ra một cây kim: “Cấp trên bảo tôi lấy 10 ml máu của anh đưa đi, thật kỳ lạ, rõ ràng hiện tại anh đã không cần làm kiểm tra gì…”
Ở trong bệnh viện, Tống Tu đã sớm quen với việc bị lấy máu, ngược lại hoàn toàn không để ý: “Nói không chừng là muốn xem tình hình hồi phục của tôi… Lát nữa tôi có thể ra ngoài đi dạo không?”
“Chắc không phải là bạn gái anh đến chứ? Anh có thể ra ngoài đi dạo, nhưng không được rời khỏi bệnh viện, bảo vệ ở cửa cũng sẽ không cho anh ra ngoài.” Y tá thu dọn đồ đạc xong, liền đẩy xe rời đi. Tống Tu im lặng một lúc, mới nhìn về phía Phương Xích: “Anh thấy chỗ nào thích hợp để trèo tường?”
“Phía sau nhà ăn bệnh viện.” Phương Xích mở miệng, sau đó lại nhìn về phía y tá vừa rời đi: “Thế giới này, thật sự rất hòa bình…”
“Hiện tại là xã hội pháp trị… Anh ta trước đây sống rất nguy hiểm sao? Anh, có phải bị giết không?” Tống Tu cuối cùng vẫn hỏi ra vấn đề mà hắn đã sớm muốn hỏi.
Bộ dạng của Phương Xích rất trẻ, quanh người còn quấn đầy lệ khí, nếu đã như vậy, anh ta có phải cũng là gặp chuyện không hay, mới có thể…
“Anh đoán đúng rồi, tôi chính là bị giết, nhưng hiện tại, người anh nên quan tâm không phải là tôi.”
“Tôi sẽ nhanh chóng giải quyết xong chuyện này!” Tống Tu lập tức nói.
Phương Xích không nói gì, kỳ thật hắn là muốn nhắc nhở Tống Tu chú ý đến tình hình của mình, nhưng Tống Tu hiển nhiên đã hiểu lầm. Nhưng mà, hiểu lầm cũng không sao, dù sao hiện tại, Tống Tu cũng sẽ không gặp nguy hiểm nữa…
Hơn nữa, thế giới này, thật sự rất hòa bình.
Ngay khi Tống Tu dựa theo manh mối mà Phương Xích cung cấp vẽ bản đồ, định trèo tường rời khỏi bệnh viện, trong phòng nghiên cứu của bệnh viện, một người mặc đồ đen và một người mặc áo blouse trắng đang cùng nhau nghiên cứu máu trong tay.
“Hoạt tính tế bào vượt qua người bình thường, nhưng ngoài vết thương hồi phục nhanh hơn người bình thường rất nhiều, cũng không có tình huống nào khác. Tôi đã đi xem cậu ta, cậu ta cũng không có tu luyện cái gì, càng không phải cao nhân ẩn sĩ gì.” Sau một hồi lâu, người mặc áo blouse trắng mới nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)