Mới sáng sớm Sở Hà đã nhận được tin Ninh Hoàn sắp về tới nơi, hắn vừa giương mắt nhìn đã thấy Thái tử phi khoác trên người chiếc áo choàng dày rộng đang tiến vào. Ninh Hoàn ném chiếc áo gấm trắng tinh lên người Sở Hà rồi đi vào trong: “Cho người chuẩn bị nước nóng.”
Sở Hà đã tích được một đống chuyện để bẩm báo lại cho Thái tử phi, song Ninh Hoàn vừa mới vượt đường xa về đến phủ, cả thể xác lẫn tinh thần y đều đã kiệt sức, căn bản không có tâm trạng để nghe Sở Hà nói chuyện.
Người kinh hỉ hơn Sở Hà chính là Điệp Thanh, nàng và những người khác không hề biết Ninh Hoàn đã đi đâu, thời gian qua vẫn cứ tưởng y đang nghỉ ngơi ở sơn trang. Điệp Thanh vội vàng tiến lại: “Sao tiểu thư mặc dày thế ạ? Ở sơn trang lạnh lắm sao?”
Càng đi về phía Nam thì nhiệt độ cũng càng ngày càng cao, song cả Ninh Hoàn lẫn thủ vệ đi theo đều không mang y phục mỏng, lúc đi đường cũng không gặp được phiên chợ nào cả, mà dù có gặp được thật thì y cũng tuyệt đối không mua những đồ xấu xí như vậy, vì thế chỉ có thể nhịn nóng mấy ngày.
Sau khi vào phòng y cũng không vội ngồi xuống, đồ đạc nơi đây vẫn giữ nguyên vị trí giống như lúc y chưa rời đi, chiếc lư hương làm từ sứ xanh đang được đốt hương an thần, nhóc mèo trắng như tuyết đang nằm ngoan ngoãn trên nệm mềm, nghe thấy tiếng nói chuyện thì quay đầu lại hóng hớt.
Ninh Hoàn đứng bên cửa sổ uống chút trà, chờ nước tắm đun xong y bèn đi tắm rửa thay y phục.
Sau khi ra khỏi phòng tắm thì mái tóc dài của y đã thấm ướt một nửa, trên người Ninh Hoàn mặc y phục mỏng màu thuần trắng, dáng người thon gầy cao hơn nha hoàn đang đi cạnh y rất nhiều, Sở Hà vội vàng đuổi theo y: “Bẩm Thái tử phi, chuyện của Huệ Dân Dược Cục và Thái Y Viện đã xử lý xong xuôi vào tháng trước rồi ạ, Vi Túc và đệ đệ hắn đều bị xử tử, Vi gia thì bị lưu đày, cùng thời điểm đó đã có người mới được đề bạt lên chức Lễ Bộ thị lang, song chức vị Viện sử của Thái Y Viện vẫn đang để trống. Gần đây có vài vị thần y mới vào kinh, trong số đó có một đại phu rất được bệ hạ ưu ái.”
Ninh Hoàn không để ý lắm: “Bổn cung muốn nghỉ ngơi hai ngày, chạng vạng ngươi hẵng quay lại…”
Sở Hà cảm thấy bản thân rất giống với câu “Hoàng đế chưa vội thái giám đã gấp”, hắn tiếp tục nói: “Ngài có muốn tìm cơ hội gặp mặt vị đại phu này không? Hắn có vẻ rất khó mời đấy ạ.”
Ninh Hoàn uống một hớp trà: “Chút nữa rồi nói, tổ yến đâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


