Nước ấm đã được đun sẵn, Ninh Hoàn rửa mặt và tay rồi ngậm nước súc miệng, bởi ở đây không có gương nên y cũng không biết sắc mặt bản thân hiện tại như thế nào. Đồ vật tùy thân y mang theo có không ít, hầu hết đều là những thứ không chiếm nhiều diện tích, trong số đó có một chiếc mặt nạ che nửa mặt chạm rỗng hình tiên hạc, hiệu cầm đồ của Ninh Hoàn trong kinh thành có biết sở thích sưu tầm những thứ nhỏ nhắn tinh xảo của y, nên mỗi khi thu được vật gì khá thú vị đều sẽ mang qua cho y xem trước, chiếc mặt nạ này cũng từ đó mà ra.
Việc y tới đất Bắc lần này cần phải được bảo mật, chỉ mặc đồ nam thôi thì chưa đủ, gương mặt này của y vẫn quá thu hút sự chú ý.
Bởi tối hôm qua sắc trời đã muộn, nên số người nhìn thấy y cũng không nhiều lắm, Ninh Hoàn cầm mặt nạ lên rồi đeo vào.
Thời điểm y ra khỏi lều là khi đằng chân trời phía Đông đã nổi lên những mảng màu trắng bạc như là vảy cá, A Hỉ cũng đã thức dậy, hắn nhìn thấy Ninh Hoàn thì lập tức hành lễ. Bản thân A Hỉ cũng cực kỳ bội phục Thái tử phi nương nương, trước giờ hắn chưa từng nghe thấy có vị tiểu thư mảnh mai yếu ớt nào có thể vượt ngàn dặm đường xa để đến cái nơi hoang vắn khổ cực như thế này, nếu hôm ấy Thái tử phi không tìm được điện hạ ở trong hang động, không kịp thời cứu thương cho điện hạ, thì cho dù bọn họ có thả ưng ra để tìm e là cũng chẳng có tác dụng.
A Hỉ nói: “Bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi ạ, đồ ăn ở quân doanh sẽ kém hơn kinh thành một chút, mong Thái tử phi có thể thông cảm.”
Ninh Hoàn biết thức ăn ở đây có khi còn không đầy đủ bằng một bữa ăn dành cho những con mèo được nuôi trong gia tộc quyền quý: “Tạm thời cứ gọi ta là công tử đi.”
Bỗng phía đằng trước chợt vang lên một tiếng kêu thảm thiết, sắc mặt A Hỉ hơi thay đổi: “Hình như lại có binh sĩ bị độc vật cắn, ở đây thường xuyên xuất hiện vài con vật quái dị lắm ạ, hình dạng rất giống con sâu dài nhưng lại không ngủ đông, ngày mùa đông vẫn sẽ đào đất chui lên, hôm qua đã có hai người bị nó cắn chết rồi, nô tài thấy với tình hình này thì chúng ta phải sớm rời khỏi nơi này thôi, không thể tiếp tục đóng quân ở đây nữa.”
Trên mặt đất trải đầy những viên đá nhỏ và cát sỏi, không có lấy một ngọn cỏ nào khiến cho xung quanh càng thêm phần hoang vu, đáng nhẽ với loại đất đai và thời tiết như thế này thì các sinh vật sống hẳn là đã chết sạch rồi chứ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


