Không bóp còn tốt, đắc ý vênh váo quên mất thể chất của nguyên chủ.
Cơn đau dữ dội đột ngột ập đến khiến cậu nhăn mặt và hít một hơi thật sâu.
Giản Thành Hi mạnh mẽ nặn ra một nụ cười mặt quỷ, thanh âm có chút nghiến răng nghiến lợi: "Một chút cũng không đau. ”
Lệ Trầm cùng Lệ Toái Toái: "..."
Ba thực sự không thể nói dối.
Ánh nắng bên ngoài dần dần ló dạng, người đàn ông đứng bên cửa sổ cười vụng về và ngốc nghếch, giống như trước đây, lần này cũng nói dối, hơn nữa còn là loại lời nói dối rất vụng về.
Nhưng không giải thích được.
Lệ Trầm và Lệ Toái Toái liếc nhau, giống như đều hiểu được tâm tư của nhau.
Họ dường như không ghét một người ba như vậy.
Chuẩn bị xong xuôi Giản Thành Hi dẫn hai đứa nhỏ đi hái trái cây ở sau núi.
Sau cơn mưa trên núi xuất hiện rất nhiều thực vật sinh trưởng tươi tốt, lúc này chính là thời điểm thu hoạch tốt, cậu vừa hái trái cây, một bên phát hiện nơi này có rất nhiều thực vật không khác gì trái đất, làm bác sĩ, cậu hiểu rõ tác dụng của những loại thực vật này.
Giản Thành Hi vừa hái trái cây, vừa giải thích cho đứa trẻ: "Trái này có thể ăn được, cái kia cũng có thể, nhưng phải nhớ rằng chúng ta không thể trộn lẫn với nhau để ăn."
Lệ Toái Toái ngồi xổm bên cạnh ba nghe rất nghiêm túc.
Giản Thành Hi không nghĩ tới đứa nhỏ sẽ hứng thú với chuyện này, vì thế dứt khoát nói nhiều hơn một chút: " Kỳ thực ăn riêng mỗi cái thì không có vấn đề gì, nhưng nếu hai thứ trộn lẫn với nhau sẽ sinh ra độc tố, đối với thân thể con người không tốt. "
Lệ Toái Toái ngẩng đầu hỏi: "Vì sao vậy? "
Giản Thành Hi là một giáo viên rất giỏi, cậu trực tiếp nhặt những viên đá trên mặt đất: " Nhìn xem, hòn đá này không nguy hiểm, hòn đá này cũng không nguy hiểm, nhưng nếu chúng chạm vào nhau thì sao?"
"Lạch cạch"
Dưới tác động của lực hai hòn đá va chạm, vỡ vụn.
Giản Thành Hi mỉm cười giải thích: "Nhìn xem, đây chính là nguyên nhân.”
Cậu muốn con của mình học những điều mới.
Nhân tiện, có thể hiểu được một số đạo lý từ đây.
“Tuy nhiên, điều này cũng nhắc nhở chúng ta không nên đối đầu trực diện với bất cứ điều gì, nếu không chúng ta có thể bị tổn thương." Giản Thành Hi hy vọng bọn nhỏ có thể bình yên lớn lên: "Giống như hai hòn đá này, con có thấy không?"
Thật sự là giáo dục hoàn mỹ, cậu ở đáy lòng tự khen ngợi mình.
Lệ Trầm ngồi trên tảng đá bên cạnh, sắc mặt đứa nhỏ bình tĩnh, con ngươi ngăm đen, nhà chế tạo cơ giáp mạnh nhất toàn vũ trụ tương lai giờ phút này mở miệng tổng kết: "Nếu bằng vào lực lượng của bản thân không cách nào phá hủy một tảng đá, liền lợi dụng ngoại lực, để nó cùng một tảng đá khác đụng vào nhau. "
?
Giản Thành Hi sửng sốt.
Hình như rất đúng, nhưng có chỗ nào không đúng.
Giản Thành Hi ho khụ cổ họng cố gắng trở lại quỹ đạo, mỉm cười quay mặt lại: "Chúng ta vẫn nên tiếp tục học nhận biết các loại trái cây đi, khóa học của thiên nhiên có phải rất thần kỳ hay không, Toái Toái thích tìm hiểu về thực vật đúng không?”
Giản Thành Hi nhặt không ít trái cây.
Sau khi trở về lại phát hiện những loại trái cây này đều rất khó ăn, căn bản là nuốt không nổi.
Nhóm ăn ngon duy nhất, chính là nhóm lần đầu tiên bọn họ lên núi hái được, cậu nhìn trái cây trong giỏ lâm vào trầm tư, không rõ vấn đề rốt cuộc nằm ở chỗ nào.
Vẫn là Lệ Toái Toái nói: "Ba ơi, sao chúng ta không quay lại chỗ cây có quả ngọt rồi hái thêm? Con nghĩ ở đó vẫn còn quả ngọt đó!.”
Đôi mắt của Giản Thành Hi sáng lên!
Ờ ha!
Tại sao cậu không nghĩ ra nhỉ?
Có lẽ trái cây ngọt, không phải vì vấn đề đất đai mà là do bản thân của cây đó.
Giản Thành Hi là người nói làm là làm, lập tức quyết định muốn tới xem cây kia, đại khái đã gần nửa tháng, bọn họ hái cũng sẽ không hái hết toàn bộ trái của một cây, chỉ là bây giờ muốn hái chỉ có thể leo lên cao hơn một chút, Giản Thành Hi buông đứa nhỏ xuống nói: "Ở chỗ này ngoan ngoãn chờ ba, ba tới mỗi cây đều hái vài cái ăn thử"
Lệ Toái Toái do dự một chút, rốt cuộc vẫn mở miệng nói: "Ba phải cẩn thận một chút. ”
Giản Thành Hi khẽ cười cười, mang theo chút kiêu ngạo nói: "Lo lắng cái gì, baba rất lợi hại, chỉ là trèo lên cây mà thôi!”
"Nhưng nếu ba ngã xuống sẽ rất đau." Đôi mắt Toái Toái sạch sẽ trong suốt, giọng nói trong trẻo cực kì dễ nghe nhưng mà nội dung thì không hề: “Đến lúc đó lại khóc"
??
Giản Thành Hi cảm thấy hình tượng của mình sắp sụp đổ, đứng dậy chống nạnh nói: "Nói nhảm, ba khi nào khóc chứ! "
Ngay khi cậu đang cố gắng cứu vớt.
Lệ Trầm ngồi trên tảng đá ngẩng mặt lên, giọng điệu bình thản: "Tháng trước, ba hái trái cây quẹt trúng vào cây khóc, buổi chiều tuần trước, ba dẫn tụi con đi bắt thỏ, lúc làm bẫy bị đâm vào tay, sau đó qua bụi cỏ bên kia khóc rất lâu, còn có ngày hôm trước..."
??
Sao trí nhớ của thằng nhóc nhà mi tốt như vậy?
Người cha già của con chẳng lẽ không cần mặt mũi sao?
Giản Thành Hi thẹn quá hóa giận, cố gắng biện minh: "Ba, ba không phải khóc, đó là do bụi vào mắt! ”
Lệ Trầm và Lệ Toái Toái liếc nhau một cái.
Ngay khi Giản Thành Hi còn muốn kéo tôn nghiêm của mình, hai bím tóc của Lệ Toái Toái nho nhỏ rũ xuống, cúi người bên cạnh Lệ Trầm, giọng trẻ con nót nói nhỏ:" Chuyện này cứ như vậy thôi, nếu không baba tý nữa lại trốn vào bụi cỏ khóc đó!."
??
Hai đứa có dám lớn tiếng hơn một chút không?!
Giản Thành Hi rưng rưng nuốt nước mắt, đây đều là do thể chất nguyên chủ không đạt yêu cầu, mất mặt cũng là do nguyên chủ xấu mất mặt, Giản Thành Hi cậu cũng không liên quan gì cả!!
....
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)