Cậu thực sự biết ơn.
Lệ Lăng Phong, anh sinh ra đứa nhỏ gì mà khó giáo dục như vậy, mau lăn ra khỏi mộ cho tôi, một mình tôi sợ quá! ! !
Một đêm giông bão cuối cùng đã trôi qua trong một cuộc trò chuyện về cổ tích 'ấm áp'.
Hai đứa nhỏ ngủ, nhưng Giản Thành Hi lại không ngủ được, cậu rón rén xuống lầu thay chậu nước, sợ đánh thức đứa nhỏ dậy nên dứt khoát khoác một bộ quần áo ngồi ở dưới lầu luôn cho đến khi bình minh, giông bão rốt cục cũng kết thúc, quang não nhận được nhận được tin tức:
【 Chào toàn thể người dân, mấy ngày gần đây trùng động ở vòng ngoài tinh tế xuất hiện biến động và sóng. Để chuẩn bị cho chiến đấu và ngăn chặn trùng tộc ẩn nấp, từ hôm nay thành ngầm sẽ tăng cường binh lính tuần tra. Mọi người cần chú ý để phòng chống. 】
Thông báo mang theo dấu chấm than màu đỏ khiến người xem giật mình.
Giản Thành Hi thở dài một hơi: "Có phải thật sự xảy ra chiến tranh không?
Hệ thống trả lời: 【 Chiến tranh không bao giờ dừng lại, và những người đau khổ luôn luôn là người dân.】
Cuộc sống kiếp trước của Giản Thành Hi coi như tương đối hòa bình, bất quá cậu cũng hiểu được, cuộc sống nên sống vẫn phải hiểu qua chút đạo lý, bảo vệ hòa bình thế giới cho tới bây giờ cũng không phải là vấn đề mà loại cá muối như cậu có thể suy nghĩ, vấn đề lớn nhất của cậu bây giờ là làm thế nào để nuôi sống hai đứa con, làm thế nào để sửa chữa mái nhà cũ nát, ăn no như thế nào, mới là điều quan trọng.
Sáng sớm, có ánh sáng ban mai chiếu vào từ cửa sổ.
Giản Thành Hi đẩy cửa phòng ngủ trên lầu ra, nâng cao giọng nói: "Lợn con nên thức dậy rồi!”
Hai đứa nhỏ ngủ say trên giường đắp chăn của Giản Thành Hi ngủ rất ngon, bởi vì đây là nơi Giản Thành Hi thường ngủ, chăn và gối đều có mùi thơm thoang thoảng, là của ba. Đối với đứa nhỏ không có cảm giác an toàn mà nói, núp ở trong không gian nhỏ như vậy chính là bến cảng tốt nhất.
Lệ Toái Toái cùng Lệ Trầm chậm rãi mở mắt ra, ánh mặt trời chói mắt từ bên ngoài tràn vào.
Giản Thành Hi đứng trên tay cửa sổ mang theo hai bộ quần áo nói: "tang tang tàng! Nhìn này, cái gì đây? "
Lệ Toái Toái chậm rãi chớp mắt, ngập ngừng nói: “Quần áo.”
“Đúng là quần áo!” Giản Thành Hi cầm quần áo mùa thu lắc lư trên tay nói: "Thích không? "
Hai bộ quần áo này đều là cậu dùng quần áo của mình sửa lại, trước kia Giản Thành Hi là cô nhi, nhưng cũng bị coi là trái bóng đá tới đá lui, bình thường đổi mùa đương nhiên cũng không có quần áo mới, rất nhiều quần áo của cậu đều là kích thước lớn, những đứa nhỏ khác không mặc nữa cho cậu, cho nên cậu liền tự mình học may vá đi sửa quần áo, không nghĩ tới ở chỗ này cũng dùng.
Lệ Trầm ngẩng đầu im lặng hỏi: "Ba lấy đâu ra tiền mua quần áo.”
Giản Thành Hi đi tới nói: "Là ba tự sửa đó dùng đồ củ của ba sửa lại. Toái Toái và ca ca mặc dù có quần áo mùa đông, nhưng lúc này thời tiết còn chưa lạnh nên hai đứa mặc cái này trước nha!”
Lệ Toái Toái chưa bao giờ mặc quần áo đẹp như vậy, nàng cúi đầu, đôi mắt lấp lánh ánh trăng lưỡi liềm: “Đẹp quá.”
Giản Thành Hi cười nói: "Toái Toái mau đi thử xem?”
Lệ Toái Toái gấp quần áo lại, nhưng động tác tay nhỏ nhắn của bé rất trịnh trọng.
Giản Thành Hi nghi hoặc nói: "Tại sao không mặc?”
"Đẹp quá, Toái Toái phải để dành." Rõ ràng chỉ là quần áo cũ sửa, bé lại giống như giữ trân bảo: "Nếu làm bẩn thì không tốt. ”
Giản Thành Hi sửng sốt.
Đứa nhỏ ngồi trên giường dù có trưởng thành hơn bạn bè cùng trang lứa nhưng cũng chỉ có ba tuổi, quần áo màu xám vàng mặc trên người bé sớm đã có lỗ thủng, thậm chí ngay cả vải vóc cũng là vải lanh kém nhất, mép quần áo cũng được giặt trắng, trong tủ quần áo nguyên chủ đều là vải vóc thượng hạng, dùng quần áo cũ của nguyên chủ sửa thành đồ trẻ em, mà đứa nhỏ cũng coi như bảo bối.
Không hiểu sao, cậu cảm thấy mũi chua chua.
Giản Thành Hi ngẩng đầu ngửa mặt lên trời giảm bớt cảm xúc, đi tới giúp Toái Toái buộc tóc lại nói: "Không có việc gì, con đi mặc, làm bẩn thì bẩn, ba lại mua cho con cái mới. "
Lệ Toái Toái ngẩng đầu, theo ánh mắt này, bé nhìn thấy tay Giản Thành Hi.
Đôi tay trắng như ngọc kia, trên ngón tay phiếm những giọt máu màu đỏ, tất cả đều là dấu vết bị kim đâm trúng, nguyên bản miệng vết thương đều rất nhỏ, nhưng trên bàn tay trắng nõn của Giản Thành Hi lại có vẻ nhìn thấy mà giật mình, cậu không biết là bị đâm bao nhiêu cái mới may xong quần áo, ngay cả đáy mắt hình như cũng có chút quầng thâm, baba trước kia xem trọng bề ngoài nhất.
Lệ Trầm cũng nhìn thấy.
"Baba." Dường như cậu bé im lặng ít nói này lần đầu tiên mở miệng gọi ba mình.
Giản Thành Hi có chút ngoài ý muốn đưa mắt nhìn về phía Lệ Trầm.
Trước đây cậu bé không bao giờ gọi ba mình, cực kì ít mở miệng nói chuyện.
Tưởng có chuyện gì, Giản Thành Hi vội vàng nói: "Làm sao vậy, quần áo không vừa người sao?”
Lệ Trầm rũ mắt xuống, trên gương mặt non nớt của cậu bé giống như thiếu đi vài phần lạnh nhạt trước kia, con ngươi ngăm đen của cậu bé nhìn Giản Thành Hi: "Tay ba làm sao vậy.”
Giản Thành Hi cúi đầu nhìn thoáng qua mình, nơi đó đều là lúc may quần áo không cẩn thận đâm trúng, cậu nhanh chóng nắm tay mình, ánh mắt chột dạ nhìn chung quanh, vui vẻ cười ngây ngô nói: "Cái này a, đây chính là baba hôm qua không cẩn thận ngã một cái, đụng phải. ”
"Nhìn thì hơi ghê." cậu nhéo ngón tay mình: "Baba là siêu nhân, con xem, vết thương nhỏ mà thôi. ”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)