Cái gánh nặng nợ nần vô hình kia dường như đã tan biến, Hứa Không Sơn vì thế mà tự tin hơn hẳn. Trần Vãn không biết phải dùng từ ngữ nào để tả lại sự thay đổi của anh, một thứ cảm giác khó tả, khiến cậu cũng vô thức mà giãn ra nét mặt.
“Trời mưa sao?” Trần Vãn chợp mắt một lúc trên xe, có Hứa Không Sơn bên cạnh, cậu không hề tỉnh giấc nửa chừng. Đến lúc xuống xe mới nhận ra mặt đất ướt nhẹp, rõ ràng lúc xuất phát từ thị trấn trời còn nắng chói chang.
“Chắc là mưa tối hôm qua.” Trời vẫn âm u, bùn đất chưa kịp khô, người qua lại không ai mang ô hay áo mưa, chứng tỏ mưa đã tạnh được một lúc rồi.
Càng vào sâu trong thôn, không khí càng ẩm ướt, sương mù bao phủ quanh sườn núi. Trần Vãn cúi đầu nhìn ống quần, quả nhiên đã dính đầy bùn.
Tháng bảy, tháng tám âm lịch, trời mưa là thời tiết nấm mọc. Hai chị em Trần Tinh, Trần Lộ buổi sáng đã xỏ ủng lên núi hái nấm, lúc Trần Vãn về đến nhà, hai đứa đang ngồi trên ghế đẩu, dùng lá bầu non để rửa nấm.
Lá bầu non hái trong sân nhà, hạt bí ngô rơi vãi tùy tiện mà nảy mầm, sức sống mãnh liệt, chỉ cần một chút đất bùn là bén rễ, nảy chồi. Chu Mai làm giàn cho dây leo bám lên tường, hoa bí ngô vàng rực xen lẫn trong lá xanh, những trái bí to nhỏ nặng trĩu lúc lỉu cả chục quả.
“Ôi chao, hôm nay nhặt được nhiều nấm thế này.” Chu Mai ở góc sân cầm lưỡi liềm cạo bùn ở đế giày, người lớn bận việc đồng áng, chỉ có lũ trẻ mới có thời gian đi hái nấm.
“Chúng con đi cũng muộn rồi, không thì hái được nhiều hơn nữa.” Trần Lộ nói, vẻ tiếc nuối. Lúc em lên núi, người khác đã đi xuống, tay xách nách mang khiến em thèm thuồng vô cùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

