Tề Trọng Khang đứng chắn ở cửa, họ Trần Vãn không thể nhìn thấy dáng vẻ của Thẩm Văn Quân khi mặc váy cưới. Sự im lặng của chồng khiến Thẩm Văn Quân thấp thỏm cúi đầu nhìn lại bản thân: “Sao vậy, có chỗ nào không ổn à?”
Tề Trọng Khang kinh ngạc lắc đầu. Không phải không ổn, mà là quá ưng ý.
Ngoài phần cổ ra, những bộ phận khác trên người Thẩm Văn Quân đều được bao bọc trong lớp vải. Tà váy bất quy tắc làm tôn lên thân hình bà ngày càng thon dài. Cành lá linh động uốn lượn, nở ra từng đóa phồn hoa bên cạnh xương quai xanh.
Một điểm khiến người ta chú ý nhất là ở trên, một điểm ở dưới, vì vậy tầm mắt của mọi người sẽ tự động bỏ qua phần bụng của Thẩm Văn Quân. Vì đã sinh hai đứa con, vòng eo của Thẩm Văn Quân không còn thon gọn như ban đầu.
Dì Tiền không kìm được sự tò mò, tiến lại gần, sau một lúc ngỡ ngàng mới tìm lại được giọng nói của mình: “Tôi rốt cuộc cũng hiểu tại sao cô Thẩm lại muốn mặc váy cưới để tổ chức hôn lễ với giáo sư Tề rồi.”
Tề Trọng Khang nghiêng người tránh ra. Thẩm Văn Quân đưa tay nâng tà váy lên, tránh để nó kéo lê trên mặt đất.
“Có cảm thấy khó chịu ở đâu không ạ?” Trần Vãn luôn kiên trì rằng quần áo là để phục vụ con người, tuyệt đối không thể chỉ theo đuổi vẻ ngoài mà quên đi trải nghiệm khi mặc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
