"Tôi đồng ý theo anh Hồ làm ăn." Hứa Không Sơn trả lời dứt khoát, đồng thời nói ra những khúc mắc của mình.
Hồ Lập Vĩ nghe xong vỗ ngực, bảo Hứa Không Sơn cứ yên tâm. Chuyện này cứ để anh ta lo. Nếu vấn đề này mà anh ta cũng không giải quyết được, thì còn mặt mũi nào mà đi khắp nơi làm ăn nữa.
"Cảm ơn anh Hồ." Vẻ mặt tự tin của Hồ Lập Vĩ đã khiến Hứa Không Sơn yên tâm hơn. "Vậy lần sau tôi lại đến đây tìm anh nhé?"
"Không vội. Cậu để lại địa chỉ cho tôi. Cuối tháng này tôi phải đi Tây Tạng thu mua đông trùng hạ thảo, có lẽ một thời gian nữa mới về. Khi nào có tiến triển tôi sẽ viết thư báo cho cậu." Hồ Lập Vĩ cũng muốn đưa Hứa Không Sơn đi Tây Tạng, nhưng thời gian gấp quá, anh ta không kịp chuẩn bị giấy tờ cần thiết cho Hứa Không Sơn.
Hứa Không Sơn dùng giấy và bút của Hồ Lập Vĩ để viết địa chỉ. Chữ viết của anh gọn gàng, giữa các nét chữ toát lên một cảm giác mạnh mẽ. Hồ Lập Vĩ khen chữ đẹp.
Hứa Không Sơn nở nụ cười tự hào. Tất cả là nhờ Trần Vãn đã dạy anh rất tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


