Mặt trời đứng bóng, kim đồng hồ trên tường nhà chỉ hai giờ chiều. Trần Vãn nhìn ra ngoài, ánh mắt đầy lo âu trước cái nắng nóng như thiêu như đốt. Với tốc độ của Hứa Không Sơn, lẽ ra anh đã về từ khoảng 12 giờ rưỡi. Chu Mai đã nấu xong bữa trưa, cả nhà đợi mãi không thấy anh, Trần Vãn đành bảo mọi người ăn trước.
Trần Vãn ăn qua loa vài miếng cơm rồi nuốt không trôi, đem phần cơm giữ lại cho Hứa Không Sơn, đặt vào chiếc bình giữ nhiệt.
"Chú Đức." Hứa Không Sơn mặc áo ngắn tay, cánh tay để lộ ra ngoài bị nắng chiếu nóng rát. Chú Đức đang ngồi trong phòng quạt quạt hương bồ, nghe tiếng liền ngồi dậy khỏi ghế.
"Rồi ạ." Hứa Không Sơn không để mình bị đói. Anh đã mua hai cái màn thầu trên đường về. "Chú Đức, đây là tiền bán thuốc lần này."
"Sao mà nhiều thế?" Chú Đức đếm, mười tờ tiền. "Phần của cháu đâu, cho ta xem."
Chú Đức lo lắng Hứa Không Sơn không chia đều mà đưa phần lớn cho mình, nếu không thì sao lại có một trăm tệ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
