Nam Thành nhiều núi, đường cao tốc gồ ghề, có lúc kéo dài tít tắp không thấy điểm cuối. Hứa Không Sơn thuần thục điều chỉnh chân ga, sang số, đánh lái nhẹ nhàng, khiến chiếc xe tải lớn vững vàng vượt qua những khúc cua đột ngột. Tiếng còi xe vang vọng, tan biến vào núi rừng.
“Cua này qua ngon đấy.” Hoàng Kiến Nghiệp ở ghế phụ cười khen ngợi. Vết chân chim nơi khóe mắt ông lan đến thái dương. Ông lái xe tải lớn hơn hai mươi năm, nhưng vẫn không thể chê được dù chỉ nửa điểm cách vào cua của Hứa Không Sơn. “Lát nữa đến ngã rẽ phải thì rẽ.”
Trong những năm tháng chưa có bản đồ chỉ dẫn, các tài xế dựa vào biển báo và trí nhớ để đi đến nơi cần đến, đời này truyền đời kia, tạo nên một ngành vận tải đường dài.
Ở một mức độ nào đó, Hoàng Kiến Nghiệp được coi là thầy của Hứa Không Sơn. Mặc dù ông không trực tiếp dạy lính mới trong đội vận tải, nhưng chuyến xe đầu tiên của Hứa Không Sơn là đi cùng ông. Từ đó, anh đã học được không ít kinh nghiệm thực tế.
Mới vào đội vận tải được hai tháng, Hứa Không Sơn đã bắt đầu chạy chuyến đường dài thứ ba, hơn nữa lại với tư cách là tài xế chính. Còn mấy người mới cùng đợt với anh, lúc này vẫn đang thành thật chạy tuyến ngắn, chưa hết thời gian thực tập.
Lái xe hàng không phải là chuyện đơn giản. Chỉ một chút sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả xe hỏng người ch*t.
“Nhìn thấy vết phanh trên mặt đất không?” Hoàng Kiến Nghiệp chỉ vào vệt đen cách đó không xa. Đó là vết lốp xe tải lớn phanh gấp khi chạy tốc độ cao để lại trên mặt đường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
