Nhàn Đăng vẫn còn cất cẩn thận trong ngực chứ không chịu cầm đi bán. Lan Tuyết Hoài nhắm mắt lại, khoanh tay, vạch rõ giới hạn giữa sông Sở và sông Hán với Nhàn Đăng rồi ngủ một giấc thẳng tới hừng đông.
Gà gáy ba tiếng, Nhàn Đăng mới chậm chạp tỉnh dậy.
Lan Tuyết Hoài đã thay một bộ y phục mới. Nhàn Đăng khẽ dụi mắt, chỉ thấy hôm nay hắn mặc một bộ trang phục đỏ trắng đan xen, ống tay áo thu lại, tụ tiễn có màu đỏ, vạt áo và viền áo đều là đường viền màu đỏ, càng tôn lên vẻ đẹp lộng lẫy của hắn.
Nhàn Đăng nằm ở trên giường, mặt mày si ngốc thưởng thức bức họa “mỹ nhân xuân khởi đồ” một hồi, cuối cùng bị Lan Tuyết Hoài chỉ vào lỗ mũi mắng một trận, nói y mắc bệnh thần kinh không biết xấu hổ. Nhàn Đăng biết rõ tính nết tiểu thư của hắn nên không trả lời mà vội vàng mặc y phục tử tế để xuống giường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)