Lan Tuyết Hoài hơi nhíu mày: “Chồn?”
Nhàn Đăng gật đầu: “Đường Kỳ Nhạc quả nhiên không có lừa ta, kính này vẫn có chút công dụng.”
Y nhét gương vào trong ngực, ló đầu nhìn ra cửa. Vân tiểu di còn chưa chết tâm, vẫn không chịu rời đi: “Khách nhân, ngài ngủ rồi sao?”
Nhàn Đăng nhỏ giọng nói: “Đừng trả lời. Lúc này nếu như trả lời thì sẽ đúng ý muốn của nó. Ngươi yên tâm, chỉ cần chúng ta không trả lời nó thì nó sẽ không có cách nào đi vào phòng được.”
Lan Tuyết Hoài nói: “Cần ngươi nhắc nhở ta sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
