“Hả? Bạn trai?” Hứa Hạ kinh ngạc há hốc mồm, nhận ra Vương Niên Niên đang nói đến cậu bạn đẹp trai đã cứu mình, vội vàng đính chính: “Không phải không phải, cậu ấy ở tầng dưới nhà tôi, cũng ở cùng khu chung cư, lần này thật sự nhờ có cậu ấy, nếu không tôi cũng không biết mình có còn nhìn thấy mặt trời ngày mai không nữa.”
Hứa Hạ vẫn còn sợ hãi, nhưng lại đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, mắt sáng lên, vội vàng hỏi: “Đúng rồi, em cũng là sinh viên Đại học Lâm An, em có biết chàng trai vừa nãy không, tôi còn chưa biết tên cậu ấy nữa!”
“A — Thì ra hai người không quen nhau à.” Ngọn lửa hóng hớt trong mắt Vương Niên Niên nhanh chóng vụt tắt, dường như có chút tiếc nuối, nhưng vẫn sáng mắt lên, có chút tự mãn nói: “Tất nhiên là biết rồi!”
“Đây là hotboy Mạnh Dư An của Lâm Đại chúng ta đấy! Năm ngoái vừa nhập học đã đánh bại Lý Thư Hoa khoa Máy tính, vượt mặt Khâu Tụng Ngôn khoa Vật lý, nhanh chóng leo lên ngôi vị hotboy Lâm Đại, đến nay chưa ai lay chuyển được.”
Vương Niên Niên vẻ mặt mê trai, sau đó lại chuyển sang thất vọng nói: “Trai đẹp quả là tài sản vĩ đại nhất của nhân loại, tiếc là em còn chưa được chiêm ngưỡng kỹ thì đã sắp tốt nghiệp rồi.”
“Vừa nãy em còn tưởng mình vô tình phát hiện ra dưa lớn của hotboy, kết quả thì ra chị còn chẳng quen cậu ấy.”
“Hehe...”
Nhìn ánh mắt oán trách của Vương Niên Niên, Hứa Hạ không nhịn được nuốt nước bọt, cười gượng. Nhưng may mà cô đã biết tên của thiếu niên đó rồi.
“Đúng rồi, chị Hạ Hạ, em thấy buổi tối chị không có ai ở lại chăm sóc, lấy nước mua cơm gì đó, có việc gì cứ gọi Lý Lượng bất cứ lúc nào, đều là tiện tay cả thôi.” Vương Niên Niên thân thiện nói.
“Cảm ơn nhiều, nhưng bây giờ chị cảm thấy không sao rồi, ra ngoài đi dạo cũng tốt, chắc ngày mai là xuất viện được rồi.” Trong lòng Hứa Hạ thấy ấm áp, tuy cảm kích nhưng vẫn không muốn làm phiền người khác.
“Ngày mai em cũng xuất viện đấy, vừa hay chúng ta ở cùng một khu, ngày mai có ai đến đón không, nếu không có ai thì chúng ta cùng gọi xe, còn tiết kiệm được tiền xe nữa.” Vương Niên Niên nhướng mắt, hào hứng nói.
Hứa Hạ mỉm cười gật đầu: “Được, đi cùng nhé.” Cô khá thích cô gái này, lương thiện, lại nhiệt tình, chỉ là nói hơi nhiều.
Giọng nữ ngọt ngào tiếp tục vọng lại từ giường bệnh bên cạnh.
“Chị Hạ Hạ, em nói cho chị biết em xui xẻo chết đi được, em chỉ uống bừa vài thang thuốc, lang băm trên mạng nói có thể điều hòa nội tiết, sẽ không nổi mụn nữa, kết quả uống xong em bị dị ứng toàn thân, mặt sưng vù như đầu heo, hôm qua mới xẹp xuống, Lý Lượng mắng em chết đi được...”
“Đúng rồi, dạo này livestream hot lắm, họ đều nói giọng em hay, em rất muốn đi thử xem sao...”
“Chị Hạ Hạ...”
Nghe giọng nữ đứt quãng bên tai và tiếng gió lùa qua bệ cửa sổ xào xạc, Hứa Hạ cảm thấy sự an tâm đã lâu không có, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau cô và Vương Niên Niên cùng xuất viện, gọi xe về khu chung cư, Vương Niên Niên ở tòa nhà khác bên cạnh Hứa Hạ, hai người trao đổi WeChat cho nhau, Vương Niên Niên còn lưu luyến hẹn Hứa Hạ cày xong luận văn tốt nghiệp sẽ đến tìm cô chơi.
Hứa Hạ đành cười khổ nhận lời, nhưng trong lòng cô hiểu rõ, sau ngày mai, có lẽ cô sẽ không còn ở khu chung cư này nữa.
Buổi chiều Hứa Hạ gặp bạn cùng phòng, sảng khoái bù tiền sửa cửa, quan hệ hai người bình thường, Hứa Hạ chỉ nói cô muốn trả phòng, không ở bên này nữa, hy vọng cô ấy mau chóng bàn bạc với chủ nhà xem nên tìm người thuê mới hay tìm nhà khác.
Tiền cọc còn lại đương nhiên là không được trả lại rồi, Hứa Hạ cũng không so đo nhiều, nên rất nhanh đã thanh lý hợp đồng thành công với chủ nhà.
Màn đêm buông xuống, đèn đuốc rực rỡ, bên ngoài vẫn ồn ào như cũ.
Ánh sáng mờ ảo của chiếc laptop chiếu lên khuôn mặt vẫn còn hơi nhợt nhạt của Hứa Hạ, khóe môi cô khẽ nhếch, nụ cười lại lạnh lẽo, lần này cô đã chuẩn bị một món quà lớn cho sếp cũ rồi.
Thoắt cái đã đến sáng thứ hai, Lưu Dân vẫn chưa biết đại họa sắp ập xuống đầu, ăn mặc chỉnh tề, thắt chiếc cà vạt màu đỏ yêu thích nhất.
Đến công ty, gã ngạc nhiên phát hiện chỗ ngồi của Hứa Hạ vẫn trống không.
“Hứa Hạ đâu?”
Gã túm lấy một nam nhân viên ngồi cạnh chỗ Hứa Hạ hỏi.
Môi Hà Lực hơi run rẩy, ngập ngừng muốn nói lại thôi, “Cô ấy hình như đến phòng nhân sự làm thủ tục nghỉ việc rồi... vừa nãy còn ở đây dọn đồ mà.”
“Cái quái gì vậy!?”
Lưu Dân chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh xộc thẳng lên đỉnh đầu, không kịp đến phòng nhân sự bắt Hứa Hạ, gã đột ngột nhìn đồng hồ, đã tám rưỡi rồi, khách hàng sắp đến nơi.
Lưu Dân đen mặt vội vàng mở máy tính, bận rộn một lúc, kẻ đã lâu không tự tay làm báo cáo như gã bực bội ném chuột, hét về phía bên cạnh: “Hà Lực, qua đây!”
Hà Lực mếu máo run rẩy thò người ra, “Giám đốc Lưu, có chuyện gì vậy ạ?”
“Lập tức làm cho tôi một bản báo cáo phân tích dự án Gia Nguyên số 1, đơn giản thôi cũng được, ba mươi phút!” Lưu Dân nghiến răng nghiến lợi nói, “Nhanh lên, tôi cần dùng!”
“Cái gì? Ba mươi phút!” Hà Lực tối sầm mặt mũi, không nhịn được phản bác: “Giám đốc Lưu, ba mươi phút làm sao có thể ra được một bản báo cáo?! Hơn nữa, dự án này luôn do Hứa Hạ phụ trách, tôi chưa từng theo dõi, anh bảo tôi viết thế nào?”
Lưu Dân sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, trừng hai mắt, chửi ầm lên: “Viết thế nào?! Viết thế nào còn cần tôi dạy cậu sao? Làm ăn kiểu gì vậy, tôi không quan tâm, trong vòng ba mươi phút phải giao cho tôi một bản báo cáo, nếu không tháng này trừ một nửa tiền thưởng!”.
“Anh...”
Hà Lực bị chặn họng đến mức đỏ bừng mặt, không hiểu sao, trong đầu cậu ta lướt qua bóng lưng rời đi vô cùng dứt khoát của Hứa Hạ, trong lòng bất giác dâng lên một ngọn lửa giận, máu nóng dồn thẳng lên đỉnh đầu.
“Mẹ kiếp Lưu trọc!”
“Tôi cũng không làm nữa! Tôi nghỉ việc đây!”
Hà Lực gầm lên một tiếng, hung hăng ném tập tài liệu trên bàn lên cái đầu lơ thơ vài cọng tóc của Lưu Dân, không ngoảnh đầu lại mà bỏ đi.
Nghe thấy câu này, Lưu Dân vội vàng vuốt lại mái tóc rối bù, cầm vài trang báo cáo dự án râu ông nọ cắm cằm bà kia, hai chân run rẩy bước vào phòng họp, lắp bắp giới thiệu vài câu, nghe mà khách hàng nhíu chặt mày, bỏ đi ngay tại chỗ, đơn hàng đương nhiên cũng tan thành mây khói.
Tim Lưu Dân đang rỉ máu, đây là khách hàng lớn trị giá mấy chục triệu tệ đấy, ký được đơn này thì mấy tháng trời không phải lo lắng về thành tích nữa.
“Hứa Hạ...”
Gã âm trầm bước ra khỏi phòng họp, vừa định đi tìm Hứa Hạ tính sổ, lại thấy mấy đồng nghiệp bình thường không ưa gã đang tụm lại một góc xì xào bàn tán.
“Hứa Hạ bên phòng marketing hôm nay cuối cùng cũng nghỉ việc rồi, Lưu Dân cái gã trọc đó đúng là không phải con người, lúc mới vào công ty cô bé xinh xắn biết bao, bị hành hạ thành ra thế này...”
“Chứ còn gì nữa, ai ở phòng marketing mà chẳng bị gã lột một lớp da, nghe nói cô bé đó không hề dây dưa, nửa tiếng làm xong thủ tục là lập tức rời đi luôn...”
Bà chị bên phòng kế hoạch bên cạnh càng chớp chớp mắt, cười trộm nói: “Nghe nói cô bé đó còn tổng hợp bằng chứng Lưu trọc nhận tiền hoa hồng của khách hàng thành một thư mục, gửi vào email của sếp rồi... hehe...”
Càng nghe tim Lưu Dân càng lạnh toát, mồ hôi lạnh vã ra trên trán.
“Lưu Dân! Cút vào đây cho tôi!” Từ phòng làm việc của sếp truyền đến một tiếng gầm thét.
Mấy đồng nghiệp đang nói chuyện phiếm hả hê nhìn gã.
Hai chân Lưu Dân mềm nhũn, không nhịn được mà ngã quỵ xuống đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)