“Khó chịu quá...”
Hứa Hạ cảm thấy đầu óc mình như bị ai xé làm bốn làm năm, chỉ còn lại một đống óc cuộn trào dữ dội phía trên đỉnh đầu, lắc lư khiến cô buồn nôn.
Cô chỉ lờ mờ nhớ rằng, thú cưỡi Kỳ Lân của tiểu sư muội phái Côn Luân nơi cô ở đột nhiên phát điên, không chỉ phá phách khắp linh bồn mà còn đả thương các đệ tử ngoại môn phụ trách chăm sóc linh bồn.
Hứa Hạ lại càng là một kẻ xui xẻo lớn trong số đó, cô bị thú Kỳ Lân đá trúng, lăn vào trong linh bồn, ngay lập tức ngất lịm đi.
Mình vẫn còn sống sao...
Hứa Hạ cố gắng nhớ lại những chuyện trước đó, dùng hết sức lực toàn thân mới miễn cưỡng ngồi dậy được, mơ màng mở mắt ra, lại nhìn thấy một thiếu niên dáng người cao ráo đang ngồi trên ghế cạnh giường nhắm mắt dưỡng thần.
Thiếu niên khoảng mười tám mười chín tuổi, mặc chiếc áo hoodie trắng và quần đùi thể thao đơn giản.
Ánh nắng ngoài cửa sổ xuyên qua những lọn tóc bồng bềnh của cậu, rơi xuống giữa trán.
Đuôi mắt mượt mà hơi xếch lên, lông mi dài, sống mũi cao thẳng in bóng mờ nhạt trên sườn mặt, dù nhắm mắt cũng không khó nhận ra chàng trai này sinh ra cực kỳ đẹp, chỉ là lúc này cậu đang cau mày, dường như có chút mất kiên nhẫn.
Hứa Hạ đang cảm thán vị sư đệ này là của đỉnh nào, sao dung mạo lại tuấn tú như vậy mà cô chưa từng gặp, nhưng đột nhiên như có một tia sét đánh xuống, cô nín thở.
Không đúng, cậu ta lại mặc áo hoodie!
Đây không phải Tiên giới!
Có lẽ tiếng Hứa Hạ ngồi dậy đã làm phiền đến cậu, chàng trai mở mắt ra, ánh mắt trong veo, xua tan đi vẻ kiêu ngạo nhàn nhạt giữa hai hàng lông mày.
Chỉ là tâm trạng thiếu niên vẫn có chút không tốt, cậu đánh giá từ trên xuống dưới mái tóc tổ chim và bọng mắt to đùng của Hứa Hạ, hai tay khoanh trước ngực, cười khẩy một tiếng:
Cho đến khi những âm thanh ồn ào xung quanh ngày càng rõ ràng tràn vào tâm trí, cô mới chợt tỉnh táo lại.
“Tất nhiên là ở bệnh viện rồi, cô không nghĩ là mình xuyên không đấy chứ?”
Mạnh Dư An liếc nhìn Hứa Hạ vẫn đang trong trạng thái khiếp sợ, cô gái trên giường bệnh hơi mũm mĩm, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt có hình dáng rất đẹp, nhưng có lẽ do thức khuya lâu ngày nên sắc mặt vàng vọt, dưới mắt cũng thâm quầng một mảng.
Chuẩn một khuôn mặt của dân làm công ăn lương.
Bĩu môi, thu hồi ánh mắt, cậu đứng dậy vận động cơ thể cứng đờ, ngồi cả một đêm, lưng sắp gãy đến nơi rồi.
Mạnh Dư An thầm oán trách, đều tại cậu út, vứt người lại rồi tự mình chạy mất, hại cậu phải ngồi trên ghế qua đêm, ngửi mùi thuốc sát trùng cả một buổi tối.
“Này, người kia, cô thấy đỡ hơn chút nào chưa?” Thiếu niên nhướng mày hỏi.
Mạnh Dư An cúi người hạ bàn ăn trên giường xuống, lại xách hộp cơm đặt bên cạnh lên.
“Bác sĩ nói cô do thức khuya lâu ngày dẫn đến thiếu máu não, từ đó gây ra sốc, cần nghỉ ngơi nhiều, ăn uống điều độ, đừng ăn đồ dầu mỡ.”
“Sốc? Vâng... vâng.”
Hứa Hạ hơi trợn tròn mắt, đôi môi trắng bệch.
Lúc này cô mới hiểu ra đây là kiếp trước mình thức đêm đột tử, được đưa đến bệnh viện.
Cô xuyên về rồi!
Cô chưa chết!
Hứa Hạ bất giác tim đập thình thịch, lồng ngực như có một con thú nhỏ đang đập loạn xạ, muốn phá ngực xông ra.
Mạnh Dư An thấy cô bộ dạng hồn xiêu phách lạc, một cục nhỏ xíu cuộn tròn trên chiếc giường bệnh trắng toát lạnh lẽo, trông cũng có vài phần đáng thương.
Biết cô vừa đi dạo một vòng Quỷ Môn Quan về, chắc chắn sợ hãi không thôi, cậu cũng cảm thấy giọng điệu của mình quá cứng nhắc, thế là bèn dịu giọng hơn một chút, an ủi:
“Được rồi, bây giờ chẳng phải đã không sao rồi ư, bác sĩ cũng nói không có di chứng gì, sau này đừng thức khuya nữa là được, uống chút cháo đi, tôi mua ở nhà ăn dưới lầu đấy.”
Mạnh Dư An mở hộp cơm trên bàn ra, đưa bộ đồ ăn dùng một lần cho Hứa Hạ.
Bên trong hộp đựng một bát cháo kê vàng ươm, hơi trắng nhàn nhạt bốc lên, vẫn còn nóng.
Hứa Hạ vội vàng nhận lấy, hơi ngại ngùng nói: “Cảm ơn, thật sự làm phiền cậu quá.” Nhìn mình rõ ràng lớn tuổi hơn người ta, vậy mà lại để một đứa trẻ đến chăm sóc mình.
“Đúng rồi, là cậu đưa tôi đến bệnh viện sao? Sao cậu phát hiện ra tôi ngất xỉu vậy?”
Hứa Hạ dường như chợt nhớ ra điều gì, lúc đó bạn cùng phòng của cô cũng không có nhà, đáng lẽ không ai phát hiện ra cô ngất xỉu mới phải, nếu không kiếp trước cũng sẽ không xuyên đến Tu Tiên giới, lẽ nào kiếp này có gì khác biệt?
“Cô ngã xuống đất cái “rầm”, đồ đạc trong tủ cũng rơi loảng xoảng đầy đất, tôi có thể không nghe thấy sao?” Mạnh Dư An đút tay vào túi, hơi cạn lời, lại bổ sung thêm: “Tôi ở tầng hai mươi mốt.”
Nói xong, cậu dường như lại nhớ ra điều gì đó, hơi gãi đầu bối rối.
“Ngại quá, vì nóng lòng cứu người, gõ cửa hồi lâu không thấy ai mở, nên đã đạp tung cửa nhà cô rồi, có lẽ phải lắp lại đấy, trước khi đi tôi đã gọi ban quản lý qua dọn dẹp giúp cô rồi.”
Nghĩ đến bộ dạng lạnh lùng khó gần của cậu út, Mạnh Dư An không nhịn được rùng mình một cái. Cậu không dám nói là do cậu út đạp, đành tự mình âm thầm gánh tội thay.
Hứa Hạ liên tục xua tay, kéo theo mái tóc tổ chim cũng lắc lư theo, “Không sao không sao, cảm ơn còn không kịp nữa là, thì ra là vậy, thật sự nhờ có cậu!”
Tòa nhà họ ở không phải khu chung cư tốt đẹp gì, tiền thuê rẻ, nhà cửa cũ kỹ, cách âm luôn rất kém, nửa đêm Hứa Hạ thậm chí thường xuyên nghe thấy tiếng vợ chồng nhà hàng xóm “cãi nhau”, Hứa Hạ luôn bị vấn đề này làm phiền, nhưng bây giờ Hứa Hạ lại thầm thấy may mắn, nhờ cách âm kém, cô mới giữ lại được một mạng.
Còn cửa nẻo gì đó, làm sao quan trọng bằng mạng sống của cô.
“Thì ra là hàng xóm dưới lầu, lần này thật sự cảm ơn cậu quá, cậu là sinh viên Đại học Lâm An sao?”
Khu chung cư này tuy nhà cửa cũ kỹ nhưng vị trí cực đẹp, cách một con đường là Đại học Lâm An, rất nhiều sinh viên Lâm Đại không muốn ở ký túc xá đều chọn thuê nhà ở khu này.
Mạnh Dư An ừ một tiếng, nhìn đồng hồ, lông mày hơi nhíu lại, dường như có chút vội vàng.
“Nếu cô tỉnh rồi, vậy tôi đi trước đây, tối nay còn có tiết.”
“Đúng rồi, bạn học, là cậu đóng viện phí cho tôi phải không, trả cho cậu thế nào đây?” Hứa Hạ thấy cậu định đi, vội vàng hỏi.
Mạnh Dư An xách chiếc ba lô đặt bên cạnh vắt lên vai, đáp: “Không phải tôi đóng...”
Cậu hơi do dự, “Chắc là cậu tôi...”
“Thôi bỏ đi, chắc cũng chẳng bao nhiêu tiền, không cần trả đâu.” Cậu mím môi, ném lại một câu này, rồi vội vã sải đôi chân dài chạy ra ngoài phòng bệnh.
Lúc này, người cậu út mà Mạnh Dư An nhắc đến, Mạnh Bắc Dã, đã đến Ô Tôn Cổ Đạo ở Tân Cương, một trong những tuyến đường đi bộ đường dài trên cao nguyên hàng đầu trong nước, lần này do đích thân anh dẫn đoàn.
Anh có vóc dáng cực cao, mái tóc ngắn cứng cáp giấu dưới chiếc mũ lưỡi trai, ngũ quan sắc sảo như dao khắc. Bộ quần áo dã ngoại chống nước màu đen tuyền bó sát những đường nét đầy sức mạnh bùng nổ của anh, dáng người cao lớn đổ bóng mờ nhạt dưới vách núi lởm chởm.
Anh nhìn xa xăm về phía Thiên Đường Hồ vừa đi qua, dường như có chút cảm nhận.
Ai đang nhắc đến anh vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)