Người chị dâu này của cô ta không phải là một người con gái bình thường, vốn là con gái của quản lý cửa hàng thực phẩm, còn là đứa con độc đinh. Quản lý Trình không có con trai, nên nuôi chị ấy như con trai, cho đi học còn tìm việc cho chị ấy.
Lúc đầu hai nhà bàn chuyện hôn nhân, họ đã đồng ý với nhà họ Trình là trong tương lai đứa con thứ hai sẽ theo họ mẹ, mới cho con gái gả đi.
Lý Lai Đệ sắp mười tám tuổi rồi, phó quản lý của cửa hàng nhà chị dâu sắp về hưu, cô có tìm được hay không, ba cô có thể thăng tiến hay không, có thể hoàn toàn dựa vào quản lý Trình có bằng lòng giúp đỡ không.
Nhà họ giữ người chị dâu này còn không kịp, vào lúc này làm sao có thể để ai biết anh trai cô có hôn ước ở quê nhà rồi chứ.
Lý Lai Đệ không nói gì cất bát đũa xong, nhịn không được lẩm bẩm: "Lỡ như chị dâu không quan tâm thì sao?"
Lỡ như? Ai dám cược vào chuyện lỡ như đó?
"Con thực sự nghĩ cha Văn Hoa suốt ngày cười cười là người dễ nói chuyện lắm à? Người thật sự dễ nói chuyện có thể lên được tới chức quản lý à? Chuyện này mà bị lộ ra, bên Văn Hoa còn dễ nói chuyện, còn bên ba cô ta thì chưa chắc."
Lý Thường Thuận nâng tách trà sứ lên uống một ngụm rồi hỏi vợ: "Bà đã sắp xếp xong cho hai người nhà họ Hạ chưa?"
"Đã sắp xếp xong hết rồi, đứa con trai nhỏ kia của nhà họ Hạ có ý kiến rất lớn, nhưng Hạ Thược lại sợ phiền phức nên ngăn cản lại. Với lá gan của con nhóc kia, ở nhà khách khóc một đêm, khóc đến mù mắt cũng không dám ra ngoài, không cần lo lắng."
Điền Thúy Phân vừa nói, đừng nói đến Lý Lai Đệ, đến cả Lý Thường Thuận cũng tỏ ra khinh thường.
Lý Lai Đệ vội vàng đi khóa cửa, cửa vừa đóng thì bên ngoài một giọng nữ vang lên: "Lai Đệ"
Giọng nói rất quen, hình như là giọng Trình Văn Hoa mà họ vừa nhắc đến.
Lý Lai Đệ vội vàng mở cửa ra, đứng bên ngoài đúng là một người phụ nữ đang mang cái bụng to, trong tay còn cầm đèn pin.
"Chị dâu, sao chị lại đến đây?" Lý Lai Đệ chột dạ.
Nghe thấy tiếng Điền Thúy Phân cũng nhanh chân từ trong phòng đi ra đỡ con dâu: "Trời tối quá rồi, Bảo Sinh lại dám để con ra ngoài một mình, có chuyện gì cũng không tự mình đến nói một tiếng? Bụng con cũng đã bốn năm tháng rồi, lỡ ngã biết làm sao?"
Mặc kệ trong lòng nghĩ gì, trước tiên phải trách con trai là không sai.
Trình Văn Hoa nghe thế thì bênh vực: "Không phải Bảo Sinh không muốn tới, mà là Quan Nội có người thân tới nên anh ấy không đi được."
Nghe thế Điền Thúy Phân hoang mang: "Người thân ở Quan Nội? Là ai nhỉ?"
Để ngăn không cho những người họ hàng kia đến vay mượn, bà ta và ông Lý mấy năm nay rất ít viết thư về quê, ba cô con gái đã lấy chồng cũng vậy, chị em nhà họ Hạ đến bà ta đã rất bất ngờ rồi, giờ lại là ai đến chào hỏi nữa?
Điền Thúy Phân nghi ngờ là con gái lớn Chiêu Đệ.
Lúc sinh Chiêu Đệ bà ta không biết trước được bà ta sinh một lần ba đứa con lỗ vốn như vậy, dù là con gái làm bà ta thất vọng thì cũng thương hơn Dẫn Đệ và Đới Đệ. Lúc Chiêu Đệ kết hôn gia đình đang lúc khó khăn, kiếm được con rể cũng thuộc hàng ít có điều kiện trong ba đứa con rể.
Nếu mà cuộc sống thực sự khó khăn quá, chạy đến tìm bà ta và ông Lý xin hỗ trợ cũng nên.
Điền Thúy Phân trong lòng oán trách con gái lớn không hiểu chuyện, lúc này lại chạy đến đây thêm phiền, cũng không biết người đến bằng cách nào, lại làm sao lại chạy đến nhà con trai, buổi chiều bà đến nhà ga đón Hạ Thược và Hạ Mặc Huy cũng không có thấy người.
Đang nghĩ cách làm sao đuổi người về, thì lại nghe Trình Văn Hoa nói: " Người đến là đôi chị em họ Hạ."
Không chỉ bà, mà cả Lý Lai Đệ đứng bên cạnh và Lý Thường Thuận trong phòng mặt trắng bệch!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)