Cô cũng đã kết hôn rồi, chiều nay Hạ Mặc Huy đi tàu hỏa về Quan Nội, những thứ khác trên xe không tiện mang theo, nhưng bánh bao thì có thể ăn được hai bữa.
Nhưng cần núi này phải hái cẩn thận, bên trong dễ lẫn vào những thứ độc hại, ăn vào là phải nằm liệt giường.
Kiếp trước ở quê, cứ vào khoảng thời gian sau Tết là bệnh viện lại đông nghịt người, toàn là người bị ngộ độc thực phẩm, vừa tiêm vừa nôn.
Hái xong rửa sạch thái nhỏ, Hạ Thược lấy mỡ heo rán hôm kết hôn ra, đổ hết vào bát đựng nhân bánh.
Kiếp trước cô đã thích ăn món này, cho nhiều thịt sẽ át đi mùi thơm của cần núi, cho mỡ heo vừa thơm lại không quá ngấy.
Bánh bao gói xong được nặn thành hình bông lúa mạch xinh xắn, cho vào nồi đất hấp, bánh bao hấp ra tròn trịa. Hạ Thược gắp cho Hạ Mặc Huy một chiếc bánh sát mép nồi, cắn một miếng, đầu tiên là lớp vỏ giòn tan, sau đó là mùi thơm của nhân bánh tràn ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)