Hồi nhỏ cậu đi còn khập khiễng mà còn đi học võ...
Hạ Thược không tiện vạch trần, Trần Ký Bắc cũng thật sự chạm cốc với cậu, nhưng không để cậu uống nhiều.
"Cảm ơn anh." Giọng Hạ Thược ngọt ngào đến mức chính cô còn nổi da gà.
Người vừa ra khỏi cửa, cô lập tức đổi ly rượu của Hạ Mặc Huy và Lưu Đại Quân, đổi xong mới phát hiện Trần Ký Bắc đang nhìn chằm chằm cô.
Hạ Thược khựng lại, định giải thích thì Trần Ký Bắc đã cầm lấy chai rượu của Lưu Đại Quân, rót thêm vào ly của anh ta một ít.
Giờ thì lượng rượu trước mặt Lưu Đại Quân đã nhiều như lúc anh ta đi ra, anh ta không nghi ngờ gì, có lẽ cũng chẳng còn tâm trí để nghi ngờ.
Hạ Thược tỉnh bơ nâng ly chúc rượu anh ta, anh ta lâng lâng nâng ly uống cạn, chưa hết một ly, người đã ngã vật ra bàn.
"Rượu này có vấn đề à?" Hạ Mặc Huy vừa định hỏi, thấy thế đạp chân vào người Lưu Đại Quân.
Hạ Thược nào biết, nhưng cô biết Lưu Đại Quân không quen Hạ Mặc Huy, mà chuốc cậu say đến thế này thì chắc chắn chẳng phải vì lòng tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Hai vợ chồng nhà này mắc cười quá

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)