Cô quay đầu lại, thấy người đàn ông cũng nheo mắt, bước theo vào: "Trần Ký Bắc, chữ Trần có bộ Nhĩ và bộ Đông."
Hóa ra tên anh là Trần Ký Bắc.
Hạ Thược niệm tên trong đầu, cô chợt nhớ ra: “Trần Ký Bắc? Là Ký Bắc trong《Đêm mưa gửi bạn ở phương Bắc》đó sao?!"
Bài thơ 《Đêm mưa gửi bạn ở phương Bắc》 này ngay cả học sinh trung học cơ sở cũng biết, thậm chí còn có thể đọc thuộc lòng.
Nhưng đây là những năm sáu mươi, thời mà giáo dục chưa được phổ biến, có người cùng tuổi với Hạ Thược ngay cả chữ cũng không biết, nói gì đến thơ cổ.
Trần Ký Bắc không khỏi ngoái đầu nhìn cô: "Cô biết?"
"Biết một chút."
Khi nam chính gặp anh, anh vẫn chỉ là một hộ kinh doanh nhỏ vừa mới khởi nghiệp, thế nhưng anh đã tay trắng dựng nên cơ nghiệp sở hữu hơn mười ngàn nhân viên, vài nhà máy và nhiều kênh ngoại thương, nghiễm nhiên trở thành vị đại gia giàu nhất mà tất cả mọi người ở đó phải ca ngợi.
Anh chú ý đến nam chính, một phần vì tên của nam chính rất giống với tên người anh họ của anh.
Lúc đó anh đã ngoài bốn mươi tuổi, nhưng phong thái vẫn không giảm, chỉ là khi nhắc đến người anh họ này thì sắc mặt có chút phức tạp.
Sau này, mối quan hệ của hai người ngày càng thân thiết, nam chính đã từng hỏi anh một lần, anh im lặng một lúc rồi mới nói đã nhiều năm chưa gặp lại người anh họ đó.
Lục Trạch Đào... Lục Trạch Đồng...
Ban đầu, đúng là Hạ Thược không nghĩ đến chuyện này, một là vì quá trùng hợp, hai là nghe nói vị đại gia này là một người cuồng công việc, cả đời không kết hôn.
Cũng có người nói rằng anh đã kết hôn từ sớm nhưng đã ly hôn, không còn liên lạc với nhau nữa. Có người còn nói rằng anh ấy từng bị tổn thương tình cảm, cô gái anh thích đã kết hôn với người khác, nếu không thì với quyền lực, địa vị và ngoại hình như vậy, tại sao anh lại sống một mình chứ?
Các tin đồn về vị đại gia vẫn luôn khiến cho mọi người thích thú, dù sao theo như trong sách thì anh vẫn luôn một thân một mình, anh đào tạo nam chính một mặt vì rất quý tài năng của nam chính, mặt khác cũng coi nam chính như con cháu trong nhà.
Cho nên một người như vậy sao có thể coi mắt với cô? Còn thành công nữa...
Hơn nữa vị đại gia trong sách có phong thái đĩnh đạc, điềm đạm nhưng không kém phần dí dỏm. Nhưng mà khi còn trẻ anh lại sắc sảo, lạnh lùng như vậy sao?
Hạ Thược ngồi xuống băng ghế dài ở khu vực chờ, vẫn cảm thấy không thể tin được: "Anh, anh định cưới tôi thật à?"
“Cũng đến phòng đăng ký rồi, cô còn muốn đổi ý?”
Nhìn ở khoảng cách gần, đường nét gò má Trần Ký Bắc càng thêm rõ ràng, đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng, đuôi lông mày còn có một nốt ruồi nhỏ.
Hạ Thược nhớ trong sách có nhắc đến nốt ruồi này, còn nói cái gì mà “lông mày cất giấu châu báu, đại phú đại quý”.
Cô thu hồi tầm mắt: “Không có, tôi chỉ là lần đầu kết hôn có hơi căng thẳng, kết hôn vài lần nữa là quen thôi.”
“Kết hôn thêm vài lần?”
“Tóm lại, tóm lại là tôi đang căng thẳng, anh đừng nói gì hết, để tôi bình tĩnh đã.” Suýt chút nữa Hạ Thược đã cắn phải đầu lưỡi của mình, cô luôn cảm thấy ánh mắt của người đàn ông giống như đang đánh giá lại cô.
Thật ra là cô sợ anh đổi ý.
Thật không biết nhân vật quan trọng như vậy có phải là bị thế giới này cố tình debuff cho ế hay không nữa.
Kết quả là cho đến khi hai người xuất trình thư giới thiệu tại cửa sổ đăng ký, ngồi xuống ký tên, cũng không có gì bất ngờ xảy ra, càng không có ai đứng ra phản đối cuộc hôn nhân này.
Ngược lại, nhân viên đăng ký thấy Hạ Thược không tập trung, do dự hỏi: "Đồng chí, cô có tự nguyện không?"
"Tự nguyện, cả hai chúng tôi hoàn toàn tự nguyện."
Hạ Thược vội cúi đầu ký tên, nhân viên đăng ký cầm con dấu "bốp bốp" đóng vào, thế là một tờ giấy chứng nhận kết hôn mới ra lò.
Giấy chứng nhận kết hôn thời đó không giống như sau này là quyển sổ màu đỏ, mà là một tờ giấy màu có in hoa văn, giống như giấy khen. Nhìn hai cái tên kề sát nhau và con dấu đỏ chót trên đó, Hạ Thược mới cảm thấy đây là sự thật.
Mặc kệ vì sao trong sách anh lại độc thân, nếu đã đăng ký rồi thì cả hai chính là quan hệ sống chung dưới một mái nhà.
Cho dù vài năm nữa đối phương sẽ dần bộc lộ tài năng, sau khi cải cách mở cửa thì càng phất lên như diều gặp gió, mỗi ngày nếu không phải đang làm việc thì là đang trên đường đi công tác. Bản thân cô đã làm nô lệ cho công việc đủ rồi, nhưng cô lại không thể không cho phép người khác dùng cả mạng sống để yêu công việc của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



