"Tên lưu manh?" Lý Lai Đệ trừng to mắt, quên cả bịt tai lại.
Điền Thúy Phân dứt khoát nói rõ ràng hơn: "Ở quê, cậu ta còn không có nổi bảy công điểm, lại còn gây phiền toái khắp nơi, mẹ cậu ta cứ cách hai ba ngày lại phải đi xin lỗi người ta. Từ khi tới đây cậu ta vẫn chưa chịu dừng lại, tháng trước còn đánh người ta gãy tay, rớt mất một bậc tiền lương. Bằng không, con cho rằng quản đốc Lục tại sao lại nóng lòng muốn tống cổ cậu ta đi như vậy chứ? Hạ Thược đi theo cậu ta, ngày tháng sau này sẽ còn khổ dài dài đó."
Người sắp phải chịu khổ dài dài - Hạ Thược - không có cảm giác bước vào nấm mồ hôn nhân: "Tôi đi lĩnh chứng nhận, chắc anh sẽ không định đi theo đâu nhỉ?"
Dù sao mục đích hợp tác đã đạt được rồi, tiền ký hợp đồng đối phương cũng trả rồi, vậy thì việc ký hợp đồng sớm hay muộn, Hạ Thược cũng không thực sự quan tâm.
Chỉ có điều, muốn lĩnh giấy hôn thú cần có thư giới thiệu, mà thư giới thiệu của cô lại để ở nhà nghỉ rồi, nên hai người chỉ có thể hẹn nhau vào buổi chiều. Bởi vì văn phòng đăng ký kết hôn hơi xa, đi bộ tới đó ít nhất cũng phải bốn năm mươi phút, cho nên Trần Ký Bắc đã mượn một chiếc xe đạp.
Hạ Mặc Huy đã mặc áo khoác xong từ lâu, nghe vậy thì cố ý làm ra vẻ mặt hung dữ: "Nhỡ đâu anh ta bắt nạt chị thì làm sao bây giờ?"
Hạ Thược cũng bị cậu chọc cười: "Không có chuyện gì thì tại sao anh ta lại bắt nạt chị chứ? Hơn nữa anh ta chỉ có một chiếc xe đạp, không chở được hai người đâu."
Chuyện này Hạ Mặc Huy đã nghĩ lâu rồi: "Không sao hết, em có thể ngồi lên cản trước của xe."
Mặc dù Hạ Mặc Huy mới mười bảy tuổi, nhưng hai năm gần đây cũng ảnh hưởng bởi tuổi dậy thì, ít nhất cũng đã cao một mét bảy rồi.
Một cục chà bá như vậy ngồi lên cản trước của xe, để người ta phải vòng tay ôm lấy...
Hình ảnh đẹp đến nỗi Hạ Thược không dám nhìn, nhanh chóng đẩy trán cậu nói: "Em cứ ngoan ngoãn mà đợi đi." Rồi rời đi.
Trần Ký Bắc đã sớm đợi sẵn ở dưới lầu, mặc bộ quần áo giống như lúc sáng, nét mặt tuấn tú nhưng khuôn mặt vẫn lạnh lùng. Chiếc xe đạp hai tám kiểu cũ cao như vậy mà khi anh ngồi lên, đôi chân dài vẫn có thể dễ dàng chạm đất.
"Mang đồ theo chưa?" anh hỏi Hạ Thược.
Hạ Thược vỗ vỗ chiếc cặp vải màu vàng bên hông, ngồi nghiêng người ở yên sau xe nói: "Đây rồi."
Trần Ký Bắc không nói gì nữa, chân đạp vững vàng chạy ra ngoài.
Đi xe đạp tiết kiệm thời gian hơn so với đi bộ, nhưng hai người vẫn không thể nào lấy được chứng nhận sớm nhất có thể.
Bởi vì lối vào văn phòng đăng ký đã bị chặn lại.
Từ xa, Hạ Thược đã nhìn thấy có một đám người tụ tập ở đó, tiếng bàn tán ầm ĩ nhưng vẫn không lấn át được tiếng kêu khóc thảm thiết của người phụ nữ và tiếng chửi rủa của người đàn ông.
"Tao ly hôn với mày! Mày còn dám nữa không hả? Cái con khốn này sống tốt không chịu, cứ ép tao phải đánh mày mới vừa lòng hả!"
Vừa nghe được câu đánh vợ bên đường, Hạ Thược còn không đợi xe dừng, đã nhảy xuống rồi chạy tới.
Kiễng chân nhìn vào trong đám đông, thấy một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi với khuôn mặt vuông vắn đang túm lấy một người phụ nữ, dùng nắm đấm đập vào đầu và mặt cô ấy. Tóc của người phụ nữ đã rối tung, vừa ôm đầu tránh né vừa khóc hô cứu mạng.
"Cứu mạng a? Để tao coi coi ai dám cứu mày! Mày là vợ của tao, tao đánh chết mày cũng là đáng đời!"
Xung quanh có người vây xem náo nhiệt, có người lớn tiếng khuyên nhủ, nhân viên trong văn phòng đăng ký cũng nghe thấy ồn ào, bước ra: "Làm cái gì đó? Đây là nơi công cộng, muốn ồn ào thì đi về nhà, đừng có chắn trước cửa." nhưng mà không có người nào tiến lên ngăn cản.
Hạ Thược nhăn lông mày, định chen qua đám đông đi vào nhưng cổ áo đã bị tóm lại.
Chẳng biết từ lúc nào, Trần Ký Bắc đã đậu xe xong, nhìn thấy cô quay người lại thì vội vàng buông lỏng tay ra: "Bớt can thiệp vào việc nhà người khác đi, người khác đều đang đứng nhìn kìa, cô tới góp vui làm cái gì?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
