Hạ Thược ngượng ngùng cúi đầu: “Lúc anh Đại Ngưu trong thôn lên cấp ba, con đã đọc sách của anh ấy.”
Lý Lai Đệ nghe vậy, chỉ cảm thấy mặt mình đau rát.
Lý Lai Đệ vội vàng chạy vào bếp hỗ trợ, Trình Văn Hoa cũng cất sách vở rồi đi qua tủ chén lấy đũa và đĩa nhỏ.
Trình Văn Hoa vừa đi ra ngoài, Hạ Thược đã nghe thấy có người ở sau lưng thì thầm: “Em… em muốn ở lại thành phố Giang đến vậy à?”
Là Lý Bảo Sinh.
Nói thật thì Hạ Thược sắp quên mất người này rồi.
Điều kiện là do Lý Thường Thuận đưa ra, người là do Điền Thúy Phân tìm, hắn lúc đầu nói vài câu chẳng ra sao thì cũng không làm gì nữa.
Hạ Thược cũng không quan tâm, đối phương lại thở dài giọng điệu đầy phức tạp: “Cần gì phải vậy chứ? Cho dù em muốn ở lại thành phố Giang thì chúng ta cũng không có khả năng. Vì tức giận mà phá hỏng cả đời mình có đáng không?”
Hạ Thược: “…”
Con mắt nào của anh ta nhìn thấy cô vì anh ta nên mới ở lại thành phố Giang thế? Nằm mơ nên có con mắt thứ ba à?
Hạ Thược không nhịn nổi nữa mắng: “Bố mẹ anh thông minh thế sao lại đẻ ra thằng con anh vậy chứ?”
Có ý gì?
Lý Bảo Sinh còn đang ngây ngẩn thì Trình Văn Hoa đã cầm đồ về, anh ta chỉ có thể nuốt lời muốn nói xuống bụng.
Phía Bắc lạnh lẽo, so với ngồi trên mặt đất ăn cơm thì lại thích đặt một chiếc bàn lên giường hơn, vừa ấm áp vừa thoải mái.
Điền Thúy Phân bưng nắp vò lớn nhất trong nhà bày đầy sủi cảo lên: “Nhân lúc còn nóng mau ăn đi, nếu không đủ thì bên ngoài vẫn còn.”
Sủi cảo gói bằng loại bột rẻ nhất, bên ngoài hơi đen nhưng mùi vị lại khá ngon. Cắn một miếng, cây ngũ gia bì mềm mại bên trong lộ ra, để tăng thêm phần tươi ngon còn đập thêm vài quả trứng gà vào trong nhân bánh.
Hạ Thược chấm nước tương và dấm chua ở trong đĩa, vừa ăn được hai miếng thì bên ngoài lại có người gõ cửa.
“Có phải nhà kế toán Lý Lý Thượng Thuận không?”
“Là vợ của quản đốc Lục đấy.” Điền Thúy Phân chẳng thèm mang giày đã nhảy xuống ra ngoài đón tiếp: “Đồng chí Lưu đến đúng lúc lắm, chúng tôi đang ăn cơm đây. Mau vào trong, vào ăn cơm với chúng tôi.”
“Ăn cơm thì không cần đâu, tôi nói vài câu rồi đi.”
Chị dâu Lục đã vào trong sân nhưng vẫn đứng ở ngoài nhà, giọng nói không cảm xúc.
Thực ra Điền Thúy Phân rất ghét kiểu này của chị ta, như thể chị ta là vợ quản đốc thì cao quý hơn người khác vậy.
Nhưng mà Thúy Phân đang muốn đá của nợ Hạ Thược đi nên rất đon đả nhịn nhục cười nói: “Cô cứ nói.”
Chị dâu Lục lại không khách sáo mà nói trước cả phòng: “Tôi đoán ngày hôm nay nhà cô sẽ có người nghỉ phép. Về hôn sự của Ký Bắc, tôi và lão Lục đã ưng người khác, cuối tuần kết hôn. Họ hàng Tiểu Hạ kia của cô, cô tìm người khác cho cô ta đi.”
Ngày hôm qua vẫn trò chuyện vui vẻ, nhất là quản đốc Lục, rõ ràng hài lòng với Hạ Thược, sao hôm nay lại lật lọng rồi?
Điền Thúy Phân không tin nổi: “Sao lại quyết định người khác nhanh như thế?”
Chị dâu Lục chỉ đến để thông báo không muốn nói nhiều với bà ta, nói xong quay người rời đi như thể sợ bọn họ quấn lấy chị ta vậy.
Vốn dĩ bàn cơm đang náo nhiệt mà thoáng cái đã biến mất, tất cả mọi người đều ngừng đũa.
Hôm qua Điền Thúy Phân trở về còn vỗ ngực đánh cược, nói mối hôn sự này chắc chắn sẽ thành công. Nếu không phải đã chắc chắn Hạ Thược sắp phải gả đi, sẽ không tiếp tục quấn lấy nhà bọn họ nữa, nếu không thì bọn họ cũng không dám để Hạ Thược tiếp xúc với Trình Văn Hoa.
Tất cả mọi người nhìn về phía Điền Thúy Phân mới từ bên ngoài vào, bà ta đen mặt hỏi Hạ Thược: “Có phải hôm qua đã xảy ra chuyện gì không?”
Tầm mắt của mọi người lại tập trung lên người Hạ Thược, nhất là Lý Lai Đệ, vừa mở miệng đã chất vấn: “Có phải cô đã đắc tội với em họ của quản đốc Lục hay không? Chuyện lớn như vậy mà cũng không nói một tiếng, thấy mẹ tôi mất mặt thích lắm à?”
m thanh chói tai khiến Đại Nha đang cầm thìa ngồi bên cạnh mẹ co rúm lại, không dám động đậy.
Hạ Thược thấy vậy, gắp hai cái sủi cảo lớn cho cô bé.
Đại Nha đang nhìn chằm chằm vào nắp vò trước mặt, thấy vậy gương mặt nhỏ hứng khởi, cầm chén khẽ nói: “Cảm ơn.”
Lúc này Hạ Thược mới gắp một cái cho mình, vừa ăn vừa bình tĩnh nói: “Hôm qua cháu đã nói rồi, anh ta không thích kiểu như cháu.”
“Vì sao anh ta lại không thích cô? Ngay cả đàn ông cũng không giữ được…”
“Lai Đệ!” Lý Thường Thuận quát.
Lúc này Lý Lai Đệ mới nhận ra cô ta là một cô gái chưa lấy chồng, nói như vậy không thích hợp, đành ngậm miệng lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



