Nhưng Hạ Uyển Ương lại vòng qua người cha, thẳng thừng ngồi bệt xuống đất, nước mắt lưng tròng, giọng ai oán cất lên: “Trời ơi công lý ở đâu? Người nhà quân nhân lợi dụng thân phận để lừa tiền người ta! Làm trẻ con sợ đến phát khóc! Một đôi dép rách mà đòi bảy đồng! Tôi phải đi tố cáo, mọi người làm chứng cho tôi nhé!”
Đám đông bắt đầu xôn xao: “Quá đáng thật! Đôi dép bà ta đi chắc chưa tới một xu, mà đòi tới bảy đồng?”
“Đúng đấy, bảy đồng mua được cả chục đôi mới rồi còn gì! Rõ ràng là muốn bắt nạt người ta!”
“Người thân quân nhân cũng nên biết điều chứ, bộ đội thì đáng kính trọng thật đấy, nhưng sao lại có bà mẹ thế này cơ chứ...”
Đám đông xung quanh vẫn chưa chịu giải tán, ai cũng góp một câu bàn tán rôm rả. Tiền Quế Lan đứng chết trân, trong lòng tức tối không biết trút vào đâu. Con nhãi chết tiệt này rốt cuộc có biết xấu hổ là gì không? Bà già như bà ta ngồi bệt xuống đất khóc còn đỡ, đằng này cô ăn mặc tươm tất, sạch sẽ thẳng thớm thế mà cũng dám ngồi bệt cùng?
Cuối cùng, Tiền Quế Lan chậm rãi đứng dậy, hất cằm nói một câu lấy lệ: “Thôi bỏ đi, tôi là hậu phương có văn hóa, không chấp mấy người. Coi như tôi xui!”
Hạ Uyển Ương cũng đứng lên, tay khẽ lau giọt nước mắt không tồn tại trên má, nhẹ nhàng lên tiếng: “Bỏ qua thì không được đâu. Bà nhìn xem, bé sợ đến xanh cả mặt rồi. Lúc xuống xe phải đưa nó đi viện kiểm tra đấy, nhỡ đâu bị hoảng loạn thì sao? Bà phải chịu trách nhiệm!”
Tiền Quế Lan ưỡn cổ, cãi lại: “Tôi chịu trách nhiệm kiểu gì?”
“Dễ thôi mà,” Hạ Uyển Ương cười nhạt. “Bà cùng họ xuống xe, đưa bé đi kiểm tra từ đầu đến chân. Bà lo tiền viện phí là được. Còn nếu bà bận, vậy thì đưa tiền trước đi cho khỏi phiền!”
Hạ Uyển Ương chống tay lên cằm, làm ra vẻ thật sự suy nghĩ rồi giơ một ngón tay lên:
“Năm đồng đi. Nhỡ đâu bé sợ quá phải nằm viện vài hôm quan sát, bà không tính chắc?”
Tiền Quế Lan run rẩy vén áo lên tìm tiền, làm cả đám người vội vàng cúi đầu né tránh ánh mắt, sợ bị bà bám theo đòi tiền tiếp.
“Cầm đi! Năm đồng chả biết khám được cái gì!” Giọng bà ta tức tối mà tay cũng run run.
Hạ Uyển Ương cầm tiền, bước nhanh đến chỗ mẹ con kia, đưa tiền ra, nhẹ nhàng nói: “Chị cầm lấy đi!” Rồi còn nháy mắt một cái.
Người mẹ cảm động nhìn cô, giọng run run: “Cảm ơn đồng chí, thật sự cảm ơn! Chị cũng là thanh niên trí thức, lấy chồng về quê, lần này dẫn con với chồng về thăm mẹ. Chị là Vương Tú Tú, ở đội sản xuất Thanh Sơn, huyện Tân, thành phố Thẩm. Sau này có duyên, nhất định sẽ mời em về nhà chơi!”
Hạ Uyển Ương gật đầu, từ trong túi lấy ra ba viên kẹo Đại Bạch Thố đưa cho bé: “Không sợ không sợ, dì cho con kẹo này, ăn vào là hết sợ liền nha!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)