Ông cụ cười hiền lành: “Chào con. Ông với bà nhà là vào Thượng Hải thăm cháu nội.”
Cô lại trò chuyện thêm một lúc với hai ông bà. Thoáng cái trời đã gần tối.
Ông bà ăn bánh bao trắng do con cháu chuẩn bị, nhà ba người kia thì ăn cơm hộp mua trên tàu. Hạ Uyển Ương lấy ra phần cơm mà mẹ cô tự tay chuẩn bị thịt xào đậu nành và giá xào, kèm hai cái bánh bao trắng.
Tiền Quế Lan thì chỉ có vài cái bánh ngô đơn sơ.
“Ông bà nếm thử món này đi ạ. Mẹ con làm cho cháu mang theo, nhiều quá con ăn không hết. Trời dạo này nóng, để đến mai là hỏng mất, mà lãng phí lương thực thì xấu hổ lắm ạ!”
Cô đưa hộp cơm cho hai ông bà, giọng chắc nịch, không để họ từ chối.
Ông bà cũng không khách sáo, lấy phần bánh bao đưa cho cô. Ba người cùng nhau ăn bữa cơm thật ngon lành. Mùi thơm của thịt và bánh bao bay khắp cả khoang tàu, khiến Tiền Quế Lan bên trên chỉ biết ôm lấy chiếc bánh ngô cắn từng miếng đầy tức tối, cứ như đang cắn vào thịt Hạ Uyển Ương vậy!
Trời vừa sụp tối, sau bữa cơm tối, Hạ Uyển Ương rửa mặt xong liền lên giường đi ngủ. Sáng nay dậy quá sớm, đến mức đang đọc sách mà sách cũng mấy lần rơi thẳng vào mặt vì buồn ngủ!
Một giấc ngủ kéo dài đến tận mười giờ sáng hôm sau. Cô bị đánh thức bởi tiếng cãi vã ồn ào dưới lầu là Tiền Quế Lan đang to tiếng với một gia đình ba người.
“Tôi mặc kệ! Con nhãi đó vừa dẫm vào giày tôi, tôi nhìn thấy rõ ràng! Mấy người có chối cũng vô ích, phải đền tôi một đôi mới!”
Cô bé sợ hãi khóc nấc, người mẹ ôm chặt con vỗ về, còn người cha thì cố gắng phân trần với Tiền Quế Lan.
“Bà ơi, bà nói lý chút đi. Bà để giày giữa hành lang, con bé nhà tôi không cố ý, vừa dẫm vào đã rút chân ra rồi mà.”
Tiền Quế Lan trợn mắt, giọng chanh chua của bà ta vang lên: “Tôi để giày ngoài hành lang thì sao? Hành lang là của nhà mấy người chắc? Giày của tôi, tôi để đâu là quyền của tôi! Đừng có ở đó mà lý sự cùn. Đôi này tôi mua tám đồng, mang được vài tháng rồi, tính cho rẻ, trả tôi bảy đồng là được, mau móc tiền ra!”
Hạ Uyển Ương không nhịn được bật cười thành tiếng. Tiền Quế Lan liếc sang thấy cô đang cười, bao nhiêu bực tức từ hôm qua lại trào lên, gắt gỏng: “Cười cái gì mà cười? Con nhãi kia, lo chuyện bao đồng vừa thôi!”
“Bà mặt nhọn kia, miệng tôi mọc trên mặt tôi, tôi muốn cười thì cười, muốn nói gì thì nói, bà có quyền gì cấm? Tôi trời sinh đã thích cười, không được à? Ha ha ha!”
“Cô... cô thật là đồ không biết xấu hổ!”
“Cảm ơn cô, đồng chí, không cần thay chúng tôi ra mặt đâu. Tôi chịu đền vậy, coi như quyên góp cho con em quân đội đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


