Tầm mắt người đàn ông nhìn sang: “Rất đau sao?”
Lý Âm nhìn chằm chằm ngón tay anh, nhìn những đường gân xanh nhô lên nơi xương cổ tay gầy guộc, giọng nói khô khốc:
“Hơi nóng…”
Bàn tay lớn của Cận Đình Châu đặt ở lòng bàn chân cô, hơi nhíu mày, còn có trách nhiệm hơn cả bác sĩ kiểm tra vết thương cho cô:
“Sự giải phóng các chất trung gian gây viêm sẽ dẫn đến giãn mạch máu, tính thấm của thành mạch máu tăng lên dễ gây sưng tấy phát nhiệt, đây là hiện tượng sinh lý bình thường, thông thường sẽ đạt đỉnh trong vòng 24-48 giờ sau khi bị thương…”
Lý Âm không hiểu anh đang nói gì.
Cô chỉ cảm thấy, Cận Đình Châu nghiêm túc lên càng nóng rực hơn.
Dường như thấy cô không có phản ứng, mắt phượng hẹp dài của người đàn ông liếc sang.
Lý Âm chạm mắt với anh, có chút chột dạ.
Dù thế nào đi nữa, Cận Đình Châu xét từ mọi phương diện đều là một người anh trai tốt.
Đáng tiếc người anh trai tốt lúc này không biết cô em gái tốt của mình đang nghĩ gì.
Lý Âm xoa xoa mũi, tiếp tục bán thảm:
“Ai đó mãi không đến, em còn tưởng không cần em nữa rồi.”
Người đàn ông đối diện khẽ thở dài, đổi mặt tiếp tục chườm đá cho cô:
“Ừm, nếu không phải lúc bước vào nghe thấy em hò reo vì trò chơi, ai đó e là đã tưởng thật rồi.”
Lý Âm dứt khoát tắt điện thoại ném sang một bên, dang tay ra:
“Em có cách nào đâu, Cận Đình Châu không rảnh để ý đến em, em chỉ đành tự tìm niềm vui thôi.”
“Niềm vui mới của em là gì?”
Giọng người đàn ông trầm thấp, hùa theo lời cô hỏi tiếp:
“Là trò chơi mới phát hiện, hay là anh chàng đẹp trai con lai cùng chơi game?”
Giọng nói vừa dứt, thiếu nữ đối diện chớp chớp mắt, cao giọng:
“Cận Đình Châu, anh thế mà lại nghi ngờ em!”
Dường như sợ bị người khác nghe thấy, cô hạ thấp giọng, lén lút:
“Tấm lòng của em đối với anh trời đất chứng giám, anh còn vu oan cho người tốt nữa, em sẽ ức hiếp em gái anh đấy!”
Người đàn ông đối diện lại nhìn cô một cái, sắc mặt như thường:
“Lại nói hươu nói vượn, từ nhỏ đến lớn cái miệng không có cửa nẻo gì cả.”
Lý Âm hừ nhẹ, giọng điệu căm phẫn.
Giống như nam chính sa sút bị thiên kim tiểu thư từ hôn trong truyện nam chủ, vừa lẩm bẩm “Đừng khinh thiếu niên nghèo”, vừa nhỏ giọng lầm bầm:
“Tin hay không tùy anh, sớm muộn gì em cũng sẽ cho anh biết tay.”
Người đàn ông đối diện nhếch khóe môi, bình tĩnh dỗ dành cô, giống như đối phó với đứa trẻ nghịch ngợm không biết trời cao đất dày:
“Có nghị lực, nếu có thể dùng vào chỗ khác thì càng tốt.”
Những lời này Lý Âm không thích nghe, dứt khoát đưa tay sờ sờ mắt cá chân của mình.
Khác với cảm giác lạnh buốt sắc nhọn lúc chườm đá vừa rồi, theo thời gian tăng lên, cơn đau dữ dội ở chỗ trật chân bắt đầu trở nên mơ hồ, dường như chỗ sưng tấy đã không còn thuộc về cơ thể mình nữa.
Hơi kỳ lạ, nghĩ đến cách chết được làm mới mỗi ngày, cô lại bắt đầu có chút bùi ngùi:
“May mà hôm nay chỉ là trật chân…”
Quý Minh Xuyên có hào quang nhân vật chính bảo vệ, bị hạ kịch độc chớp mắt đã có thể cứu sống, tiếp tục nhảy nhót tưng bừng.
Pháo hôi nhỏ như cô thì không có may mắn đó, nếu không biết trước cốt truyện mà mạo muội uống vào, bây giờ chắc chắn đã nằm lạnh lẽo trong quan tài rồi.
Cô chỉ mải cảm thán, không chú ý tới đôi mắt lạnh lẽo lóe lên sát ý của người đàn ông đối diện.
“Đúng rồi, điều tra ra chưa, là ai hạ thuốc?”
Bàn tay lớn đỡ ở mắt cá chân cô khẽ động, Cận Đình Châu lại lật mặt khăn lông, động tác nhẹ nhàng áp vào khớp cổ chân sưng tấy của cô:
“Cuối cùng lôi ra người hạ thuốc là tài xế của Cận Ôn Kiều, nhưng kẻ trốn phía sau, hẳn không phải là Cận Ôn Kiều.”
Lý Âm hít một ngụm khí lạnh:
“Cận Ôn Kiều đồ ngốc đó? Cô ta nhanh mồm nhanh miệng không có não, cứng miệng nhưng nhát gan, bị người ta lấy làm súng xài cũng không biết.”
Cận Đình Châu “Ừm” một tiếng.
Cận Ôn Kiều trạc tuổi Âm Âm của anh, Cận gia chỉ có hai cô bé trạc tuổi này, cũng coi như được anh nhìn lớn lên.
Nếu nói đẩy một cái nói xấu giậu đổ bìm leo, Cận Ôn Kiều làm được.
Nhưng nếu nói hạ độc, Cận Ôn Kiều không có cái gan đó.
Góc áo bị nhẹ nhàng kéo kéo, Cận Đình Châu nhấc mí mắt, đập vào mắt là một khuôn mặt xinh đẹp.
Đối phương chớp chớp mắt với anh, mang theo ý vị tỏ ra ngoan ngoãn:
“Nhưng em biết, cho dù anh cái gì cũng hiểu, nhưng vẫn sẽ giả vờ như không biết.”
Giọng điệu cô kéo dài, đôi mắt ngậm nước mang theo sự vui vẻ, hoàn toàn không có sự sợ hãi vì suýt bị hạ độc, thậm chí còn mang theo sự hưng phấn ngầm:
“Cận Đình Châu nghĩ gì, Lý Âm đều biết.”
Áo sơ mi đen bị đè xuống một chút, cúc áo xà cừ lấp lánh vệt sáng.
Cận Đình Châu nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc kia, yết hầu đột nhiên khó kìm nén mà trượt xuống nhanh chóng.
Giống như những khát vọng hỗn loạn bẩn thỉu vĩnh viễn không thể thốt nên lời kia, cũng sẽ trong khoảnh khắc nhịp tim tăng tốc, đột ngột bị cô biết được.
Trong tiếng tim đập hỗn loạn, anh đưa tay xoa đầu cô, giống như an ủi chú chim non hoàn toàn không biết gì về sự nguy hiểm.
Không.
Có một số chuyện, anh cả đời này cũng sẽ không để cô biết.
Cận Đình Châu khen cô thông minh, nhưng lại nín thở trong khoảnh khắc cái đầu xù lông kia ghé sát lại.
“Anh thơm quá, Cận Đình Châu…”
Đối phương cọ tới cọ lui, ngửi ngửi ở cổ áo anh, thuận thế ôm lấy eo anh.
Giọng điệu như cầu xin, nhỏ giọng làm nũng:
“Em cũng muốn thơm như vậy, Cận Đình Châu, anh bế em đi tắm được không?”
Làm nũng hoàn toàn không có tác dụng.
Cận Đình Châu mặt lạnh vô tình, thiết diện vô tư, lòng dạ sắt đá, hoàn toàn là tác phong quân tử ngồi trong lòng không loạn, từ chối sự dụ dỗ của cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
