Quý Minh Xuyên chuyển đến bệnh viện sang trọng nhất dưới danh nghĩa Cận gia, đã sớm thoát khỏi nguy hiểm tính mạng.
Quý gia nhận được lợi ích, hài lòng cáo biệt.
Cận Đình Châu nhìn vị Quý phu nhân kia, chợt rất lịch sự nhếch khóe môi.
Quý phu nhân bị ánh mắt của anh nhìn đến mức sau lưng lạnh toát, luôn cảm thấy giống như bị thứ gì đó nhắm trúng.
Tài xế hạ độc khai ra Cận Ôn Kiều, Cận Ôn Kiều một mực phủ nhận, Chú ba vẻ mặt hoảng sợ, bận rộn xin lỗi.
Cận Đình Châu tính tình rất tốt, thậm chí còn đặc biệt khoan dung chỉ phạt Cận Ôn Kiều một tháng cấm túc.
Nhưng biểu cảm của anh càng bình tĩnh, Chú ba Cận Trấn Hải càng kinh hồn bạt vía, đầu ngón tay nắm lấy cánh tay con gái đều run rẩy.
Xử lý xong mọi chuyện, trời đã tối mịt.
Người ở đầu dây bên kia không biết đã nói câu gì.
Người đàn ông cả buổi chiều đều sa sầm mặt mày khẽ nhếch môi, chiếc cằm sắc bén phản chiếu ánh đèn ấm áp, ngay cả giọng nói trầm thấp cũng thấm đẫm sự dịu dàng:
“Anh trai về ngay đây.”
Lúc Cận Đình Châu đến, Lý Âm đang chán nản, nằm sấp trên sô pha chơi game.
Mái tóc mềm mại xõa xuống, cô không nghe thấy tiếng bước chân phía sau, giọng điệu có chút hưng phấn:
“Nhanh lên nhanh lên, sắp xong một đợt rồi!”
Âm thanh ồn ào trong ống nghe, là cô bạn thân Hứa Sanh đã quen biết từ lâu của cô.
Bước chân Cận Đình Châu dừng lại bên sô pha, vừa định nhặt chiếc chăn len cashmere bị rơi lên, chợt nghe thấy một giọng nam trẻ tuổi xa lạ, mang theo âm điệu ngoại quốc:
“Âm Âm, trốn sau lưng anh.”
Bàn tay lớn lơ lửng giữa không trung đột ngột cứng đờ.
Âm Âm.
Chàng trai lai Trung Nga sáng nay mới xuất hiện trong ống nghe, còn chưa kịp xin phương thức liên lạc, chỉ trong một ngày ngắn ngủi, đã thân thiết đến mức gọi cô là Âm Âm rồi sao?
Cánh tay với đường nét tuyệt đẹp phản chiếu dưới ánh đèn, những đường gân xanh tĩnh lặng ẩn nấp, giống như mạch lạc của một loài bướm xanh nào đó.
Cảm giác khó chịu không thể diễn tả bằng lời dâng lên trong lòng, thậm chí còn mãnh liệt hơn cả lúc biết cô và Quý Minh Xuyên đính hôn.
Anh quá hiểu em gái mình.
Lý Âm sẽ không thích Quý Minh Xuyên, cuộc hôn nhân này sớm muộn gì cũng bị anh hủy bỏ.
Nhưng bây giờ người đàn ông ở đầu dây bên kia, trong miệng cô bạn thân nhiều năm Hứa Sanh tiểu thư, rõ ràng là một đối tượng yêu đương trẻ trung mới mẻ, có góc nghiêng giống anh.
Mí mắt Cận Đình Châu chợt run lên một cái, bất thình lình giấc mơ hoang đường tối qua lại một lần nữa ùa vào tâm trí.
Vị hôn phu vô vị.
Tình nhân bị cô giấu giếm bao nuôi lại có khuôn mặt giống anh.
Chàng trai con lai trẻ trung mới mẻ.
Anh biết tất cả đều là vô căn cứ, là sự ghen tuông dưới dục vọng chiếm hữu, là sự bổ não không có cơ sở…
Nhưng ngọn lửa giận dữ không tên vẫn bốc lên trong đầu, giống như kẻ keo kiệt đối mặt với tên trộm đang nhòm ngó món bảo vật duy nhất của mình.
Bình hoa thủy tinh danh giá phản chiếu khuôn mặt bị ngọn lửa ghen tuông làm cho vặn vẹo của anh, những ngón tay cứng đờ trong không khí rất nhanh khôi phục lại tự nhiên.
Anh vẻ mặt bình tĩnh, nhặt chiếc chăn lên đắp lên vai cô.
“Bảo bối.”
Giọng nói vừa dứt, thiếu nữ vài giây trước còn đang hối thúc “Sắp xong một đợt rồi” đột ngột quay mặt lại, giọng nói lanh lảnh:
“Anh trai!”
Đôi mắt có độ cong tròn trịa dời khỏi màn hình, con ngươi đen trắng rõ ràng bị ánh đèn chiếu thành màu hổ phách, dường như ngay cả sự dịu dàng mật ngọt cũng chảy ra:
“Sao bây giờ anh mới đến hả Cận Đình Châu!”
Cô nhỏ giọng lầm bầm, những ngón tay thon thả cũng dời khỏi màn hình, thuận thế đi nắm lấy tay anh.
Đôi mắt tròn xoe, hàng mi dài chớp chớp, giọng điệu rạng rỡ cũng rất gượng gạo chuyển sang ảm đạm, mang theo sự đáng yêu giảo hoạt:
“Đau quá đau quá, chỗ nào cũng đau, em sắp chết mất rồi…”
Cận Đình Châu mỉm cười xoa đầu cô, tầm mắt bất động thanh sắc lướt qua màn hình.
Bảo bối của anh bình an vô sự, nhưng tên trộm có ý đồ xấu xa nào đó thì đã bị chém gục trên mặt đất rồi.
Cận Đình Châu thu hồi tầm mắt, mặc cho bàn tay nhỏ bé mềm mại kia nắm lấy mình, trên ngũ quan rõ ràng hiển nhiên là sự chu đáo không chút vượt quá giới hạn của một người anh trai:
“Trên hình ảnh y tế cho thấy không có gãy xương, nhưng thời điểm này phản ứng viêm cấp tính gia tăng, quả thực là sưng hơn một chút…”
Anh lấy túi chườm đá, thuận thế ngồi xuống bên cạnh.
Chiếc sô pha màu trắng ngà bị lún xuống một đường cong, bàn tay lớn của người đàn ông đặt lên bắp chân thiếu nữ, động tác nhẹ nhàng nâng cái chân bị thương của cô lên, cẩn thận đặt lên đùi mình.
Lý Âm dựa vào sô pha cũng không chơi game nữa, mắt mong mỏi nhìn anh.
Cận Đình Châu dáng người thẳng tắp, ngũ quan lập thể ưu việt.
Dáng vẻ anh đẹp, ngay cả việc đơn giản là ngồi trên sô pha, động tác quấn khăn lông vào túi chườm đá cũng đặc biệt vui tai vui mắt.
Áo sơ mi đen mở hai cúc, lười biếng hơn dáng vẻ chỉnh tề ngày thường một chút, mái tóc chải chuốt tỉ mỉ trước trán xõa xuống hai lọn, rũ bỏ sự lạnh lùng cứng rắn ban ngày, trông tràn đầy cảm giác của một người chồng đảm đang.
Sợ làm cô bị cấn, đối phương đã tháo đồng hồ ra.
Những đốt ngón tay của bàn tay lớn thon dài sắc bén, cổ tay rắn chắc, ngón tay rất dài.
Dường như có thể dễ dàng, chạm đến bất cứ nơi đâu.
Lý Âm nhìn chằm chằm anh tư duy phân tán hai giây, hai má rất nhanh đã đỏ bừng.
Viên đá được bọc trong khăn lông chườm lên chỗ mắt cá chân sưng tấy, cho dù có lớp vải cotton mềm mại ngăn cách, Lý Âm vẫn không nhịn được khẽ kêu lên một tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)